Thứ Tư, 27 tháng 4, 2016

Ca khúc mới - Thổn Thức



thổn thức

Poet : Mưa phố núi
Composer : Trần Minh Bình
Arranged by : Lê Quang Đạt
Artist :  Thuỵ Long  With Saxo live
Released: Concert Event Productions    
    
   Mời ấn vào link dẫn nghe ca khúc  :




THỔN THỨC 

Anh vẫn mãi thênh thang như biển cả ...   
Ru tim em, con sóng hát vỗ bờ.   
Để nổi nhớ hiện hình trôi ra biển ...   
em ngàn năm ôm mãi mối tình xa...   

Em hãy lắng tim em nghe biển hát   
Nhẹ tênh tênh con sóng đuổi xa bờ   
Kìa ! triền sóng vỗ về lên bờ cát...   
.Thành lời yêu ru em giấc ban trưa.   

Bóng tối ... bóng tối ...? ( Chorus )   
Có làm em run rẫy,   
Có thấm buồn - có trống vắng xót xa...   
Em hãy nhớ những cơn mưa ngày ấy ...   
Từng sợi rơi , giăng nỗi nhớ hiền hoà.   

Cuộc sống ... cuộc sống...   
Nếu có vô tình như thế ?...   
Em hãy là cô bé thích mộng mơ.   
Xoè bàn tay đếm nổi sầu qua kẽ   
Nghe tim mình thổn thức dấu ... yêu ... xưa !   

Little_Ant   

***

THỔN THỨC 

Anh vẫn mãi thênh thang như biển cả ,   
Ru tim em, con sóng hát vỗ bờ.   
Để nổi nhớ hiện hình trôi ra bể ,   
Em ngàn năm ôm mãi mối tình xa.   

Nếu trời nắng ,   
em ngóng lời gió hát.   
Nhẹ tênh tênh con sóng đuổi xa bờ ,   
để triền sóng vỗ lăn tăn bờ cát.   
Thành lời yêu ru em nhẹ giấc trưa.   

Nếu trời mưa ,   
có cản lối đi về.   
Em cũng sẽ như cơn mưa lặng lẽ ,   
thu bóng mình - đếm sợi nhớ đong đưa.   

Nếu bóng tối có làm em run rẩy...   
Có thấm buồn có trống vắng xót xa.   
Em vẫn nhớ những cơn mưa ngày ấy   
Từng sợi rơi , giăng nổi nhớ hiền hòa.   

Nếu cuộc sống vẫn vô tình như thế ?   
Em thà là cô bé thích mộng mơ...   
Xoè bàn tay đếm nổi sầu qua kẽ   
nghe tim mình thổn thức dấu yêu xưa.   

---MPN ---  

Thứ Ba, 26 tháng 4, 2016

Audio thơ - người đãi cát tìm vàng - diễn đọc Ngọc Mưa


 

Mời bạn click vào link dẫn dưới để nghe thơ

https://www.box.com/s/3a30ae3a72d593cc9eef



NGƯỜI ĐÃI CÁT TÌM VÀNG 

"ánh sao chiều sóng sánh một dòng thương" (*)
em đã viết cho ai vần thơ ấy?
mà chẳng hiểu sao lòng tôi xao xuyến vậy,
xao xuyến ánh sao trời, xao xuyến cả hoàng hôn

tôi chao nghiêng, nghiêng mãi cánh thơ buồn,
như người đãi cát tìm vàng chao nghiêng máng đãi
sóng sánh ánh vàng-ánh sao rơi vãi
tôi kết thành chùm thành chuỗi nhớ chuỗi thương

dòng thương nước chảy mênh mang,
lạc em từ thuở hồng hoang đến giờ!
bến Thương - bến Nhớ - bến Chờ,
lang thang, như một gã khờ, lang thang...
người ta đãi cát tìm vàng,
thành vòng thành nhẫn điểm trang cho đời.
dòng thương bên lở bên bồi,
tôi đem đãi cả đất trời tìm em...

xưa Hoàng tử đem kiệu vàng đến rước Lọ Lem,
người đãi cát tìm vàng không có tên trong cổ tích,
chỉ mãi lang thang trên cõi đời vô định,
dòng nước chiều trôi nổi trái tim đau

tu đến kiếp nào ta mới là nhau?
ánh mắt em - ánh sao chiều sóng sánh,
dòng thương ấy tôi vẫn tìm vô vọng
một chấm vàng trong muôn vạn cát bồi...

Kontum, 1992
LangthangBNN


(*) Trích " Thơ cho riêng anh" -tác giả Lương Lan 

Thơ - Còn nguyên một nỗi nhớ

Còn nguyên một nỗi nhớ
0


Nỗi nhớ biết giấu vào đâu ? 
Buổi chiều dài hơn năm tháng. 
Hay đem xếp vào ngăn kéo, 
Rồi vứt chìa khoá ra sông ... 

Nỗi nhớ vẫn bám theo lòng 
Giày vò tâm can ray rứt. 
Thôi đành tìm quên giấc mộng 
Bóng anh sừng sững hiện về 

Cụm nhớ đem hong ngoài sân 
Sáng nay bầy chim ríu rít, 
Hát thương cuộc tình bịn rịn. 
Mặc cho nhân thế đổi thay. 

Mặc cho nhân thế đổi thay ! 

Nỗi nhớ đem phơi còn nguyên. 
Bồng bềnh đám mây ký ức 
Còn nghe tim hoài thổn thức... 
Dẫu màu tóc đã phai sương. 

Dẫu màu tóc đã phai sương ! 

Muaphonui 26/4/2016 



Có một cuộc tình đã đi qua đời tôi, âm vang vẫn còn đọng mãi. Cuộc tình đã nuôi tôi khôn lớn, dạy tôi ngoan. Cho tôi biết yêu đời yêu tha nhân và làm thơ. Cuộc tình đã giữ lửa cho dòng thơ Mpn chuyển mạch tuôn trào. Dù không gian cách ngăn, dù định mệnh khắc nghiệt, Em mãi mãi biết ơn anh vì anh đã cho em những cảm nhận sâu sắc tuyệt vời, anh đã biến em thành người đàn bà xinh đẹp nhất - hạnh phúc nhất - và giầu có nhất hôm nay và mãi mãi về sau .

Thứ Sáu, 6 tháng 2, 2015

Truyện vừa - Cho em quên tuổi mộng

 CHO EM QUÊN TUỔI MỘNG
 
Khi chúng tôi đang học lớp 11 thì cả trường đã nhốn nháo chuẩn bị cho kỳ thi tốt nghiệp phổ thông.Sau đó là thi vào đại học, chúng tôi ra sức học đêm ngày.Thi vào đại học đối với chúng tôi không quan trọng bằng kỳ thi tốt nghiệp phổ thông. Nó giống như một thắt gúc cuối cùng để đánh giá sự trưởng thành của bọn hoc trò chúng tôi,đây là thời điểm của những năm 84-85.
         Lúc đó tôi chơi với hai cô bạn thân Liên và Thảo.Đó là hai cô bé xinh đẹp nhất lớp.Liên gốc Huế nhu mì nết na,một vẻ đẹp rất cao sang đài các.Tánh Liên kín đáo và duyên dáng trong từng cử chỉ ,lời nói.Với Liên mọi thứ phải chừng mực đủ đầy. Liên cứ như chị cả của chúng tôi ấy. Bọn con trai trong trường rất nể sợ Liên.Chẳng có đứa nào dám lé phé.Liên là trưởng lớp,mọi việc vào tay Liên được sắp đặt đâu vào đấy gọn ghẽ.Liên học giỏi lại khiêm nhường,thầy cô giáo và bạn bè đều quý mến Liên,đồng thời cũng kiêng dè nể sợ.Cô giống như một hòn đá thần bí,xa cách , hoàn hảo. Tôi chưa từng biết có anh con trai nào dám tỏ tình với Liên.
 
          Thảo thuộc gia đình gốc Bắc di cư,đẹp rạng rỡ ,đa tình.Với ai Thảo cũng ngọt ngào da diết.Cô mà mở miệng nói toàn những lời hoa mỹ,khách sáo khiến ai cũng đắm say ngơ ngẩn.Tất cả bọn con trai trong lớp đều có tình với Thảo.
Nhưng riêng tôi thì tôi biết,bề ngoài trông Thảo vậy thôi, bên trong lại là một bà chúa lạnh lùng kiêu hãnh.Lúc nào cô cũng tạo cho mình một nguyên tắc bất thành văn.Chiếu theo cá tính và ngày sinh nhật chúng tôi sắp xếp ngôi thứ.
Liên là đại tỷ ,Thảo là nhị tỷ còn tôi là bé út.Hai chị cưng chìu tôi đồng thời cũng hạch sách tôi mọi thứ,ăn hiếp tôi cũng có.Tôi rất vui theo sự sắp xếp của hai bà chị bất đắc dĩ đó.Trong mắt hai chị ,tôi chỉ là con bé lóc chóc hỉ mũi còn chưa sạch mà !
        Nhà họ giàu có hơn nhà tôi ,lại là dân sống Sài Gòn lâu năm ,tôi được hai chị ấp ủ bảo bọc ai dám ăn hiếp tôi?
        Có món gì ngon ,thứ gì đẹp họ dành phần cho tôi.
Tôi lóc chóc với ai kia chứ với hai chị thì tôi cũng biết nịnh ra trò.Tôi thường xuyên làm nũng với hai chị,tôi đang có cả thế gian trong tay mà.Gia đình ba đứa chúng tôi bàn nhau,thuê thầy giáo về dạy kèm cho chúng tôi.Thầy giáo được mời là một anh chàng sinh viên trẻ măng,thầy đang học năm thứ tư của đại học sư phạm.Giáo Nam chỉ hơn chúng tôi chừng 5-6 tuổi chứ bao nhiêu.Bữa đầu tiên ra mắt học trò thầy bẽn lẽn như con gái...Suốt buổi học thầy không dám nhìn thẳng mặt chúng tôi.Gần hết giờ học tôi bưng mời thầy ly trà đá,thầy cứ cúi gầm mặt xuống trang vở...
       -Cám ơn các cô !
       -Hả? tôi nhìn các chị ngơ ngác.Thầy vừa nói gì vậy?
       -Ô không ! chết thật ,ý tôi nói là cảm ơn...các em !
Hahaha...3 đứa chúng tôi cùng bật cười,thầy luýnh quýnh làm trà sóng sánh ra cả áo...
 
      Khi thầy đi về rồi ,Liên trách chúng tôi :
        -Hai đứa không được ăn hiếp thầy nghe chưa ?không thôi thầy giận không thèm dạy chúng ta nữa đó.
       Thảo cong môi cãi lại
        -Ai ăn hiếp thầy khi nào...đâu ! mặt mũi thầy đĩnh đạc khôi ngô ghê há !Giọng thầy nghe hơi kỳ kỳ phải không ?nghe như giọng Huế nhưng sao cứ trọ trẹ.
        Tôi lau chau kể :
       -Nghe mẹ em nói thầy gốc Quảng Trị ,ở dưới làng. Chả là mẹ mời thầy là do một người quen giới thiệu mà.
        Chị Liên lên lớp
       -Thầy điềm đạm như rứa,chắc là chững chạc đường hoàng ,tụi mình cố gắng đừng làm rộn thầy nghe ! nhất là nhỏ Mưa đó ,miệng cứ líu lo ,khi nãy em làm thầy bối rối đó.
       -Em à? líu lo hồi nào...?em chỉ bưng nước mời thầy thôi mà.
         Chị Thảo lại tiếp
        -Sao thầy nhác quá chừng đi ! Cả buổi cũng không dám nhìn chị em mình.Lần tới phải hỏi xem thầy đã có vợ chưa ?Thảo nghe nói ở dưới quê mấy anh con trai lấy vợ sớm lắm.Chị Liên gạt ngang
      -Thôi phiền nờ ,cấm có bép xép hỉ ? mi mà hỏi tới hỏi lui thầy ngượng chết, mượn đó ! Chỉ học thôi nghe chưa ,hỏng.  
       Giáo Nam lúc nào cũng đúng giờ ,ăn vận chỉnh tề cho ra vẻ ông giáo ấy mà.Có bữa trời nóng quá ,tôi vặn quạt máy chạy phành phạch hết tốc độ.Vậy mà thầy cứ nhễ nhại mồ hôi trông thật tội,lúc nào thầy cũng mặc hai lớp,áo sơ mi ở ngoài ,áo thun lót ở trong.Trời Sài Gòn nóng bức mà thầy ăn mặc kiểu này không ngộp chết mới lạ.Mỗi tuần thầy đến nhà tôi dạy chúng tôi ba buổi.Thỉnh thoảng mẹ có nấu chè đãi thầy.Thầy ăn uống nhỏ nhẻ ,khiêm tốn.
 
        Gương mặt của thầy theo quan điểm của tôi lúc đó ,cũng thuộc loại điển trai ,sáng sủa mỗi tội hơi góc cạnh quê mùa.Người thầy cao ,ốm có phần xanh xao.Tôi đặc biệt chú ý đến đôi mắt của thầy ,rất sáng.Thỉnh thoảng tôi vẫn ngắm thầy ,thầy biết chứ nên cứ trốn ánh mắt của tôi. Một bữa tôi buột miệng hỏi :
          -Em nghe nói thầy ở dưới quê, sao da thầy trắng vậy? trắng gần bằng da em luôn nè.Thầy ngượng ngùng quay đi nhìn mông ra ngoài cửa sổ, nơi có những vạt nắng chiều xiên xiên tan loãng trên chậu Cúc vàng hoe.
         -Chậu Cúc vàng đẹp quá ! bé Mưa hỉ.
         - Ơ...! người ta hỏi thầy sao da trắng ,thầy lại ngắm Cúc vàng.Thầy cố giấu nụ cười nơi khóe miệng
         - Tại hồi nhỏ thầy vốn yếu đuối,ba mạ thương không cho làm ruộng ,chỉ chú tâm học thôi.
         -Vậy...thầy có...vợ chưa?
         -Chưa...mà sao Bé Mưa cứ théc méc gì đâu kỳ cục.
         -Ơ ! Thì người ta chỉ hỏi thăm gia cảnh thầy thôi mà.
           Thầy mới kỳ đó.
       -E...hèm.Trở lại bài học nhé !Qũy tích của những đường tròn...Thầy giỏi nhất là đánh trống lãng mà.
      
       Một bữa tôi thấy Thảo hơi lạ ,suốt buổi học chị như không tập trung ,thầy giảng bài mà mắt chị cứ ngó đâu đâu...Tôi đá chân chị dưới bàn.
-Ái ! Đau nhỏ. Thầy giật mình ,mặt đỏ cau.Tôi nghĩ miên man ,tôi đá chân Thảo mà mắc chi tới thầy.
         -Các em có câu hỏi gì nữa không?
Hai chị im lặng ,chỉ có tiếng quạt máy chạy vù vù.
         - Hay ta nghỉ giải lao chút nhé ,Bé Mưa nè cho thầy mượn cây đàn được không ?
         - Dạ ! tôi lấy cây đàn treo trên vách trao cho thầy.Đó là cây đàn cũ kỷ của em trai tôi.Thầy dạo khúc mở đầu,những ngón tay thon thon xương xẩu lướt nhẹ trên phím đàn.Tôi nhận ra một niềm đam mê cháy bỏng trên những ngón tay đó.Lúc này thầy không còn dáng vẻ của giáo Nam nghiêm nghị thường ngày nữa.Mắt thầy rực sáng ,mồ hôi nhễ nhại rớt hai bên thái dương.Rồi thầy cất giọng nhè nhẹ êm êm
 
        em tan trường về ,đường mưa nho nhỏ
        chim non lề đường nằm im dấu mỏ...
 
 




Mắt thầy đuổi theo tôi ,tôi hiểu ý cất giọng hòa theo.
 
        Cây xưa còn gầy nằm phơi dáng đỏ
        Áo em ngày nọ phai nhạt mấy màu
        Âm vang thuở nào bước nhỏ tìm nhau...Tìm nhau...
 
Rồi Liên và Thảo cùng cất tiếng hòa theo rất ăn khớp
 
         Rồi ngày qua đi qua đi...Qua đi...
         Như phai nhạt mờ đường xanh nho nhỏ...
         Anh theo Ngọ về gót giày lặng lẽ buồn tênh...
 
Buổi chiều hôm đó ,căn nhà nhỏ bé của chúng tôi thật ấm cúng.Chúng tôi cứ hát theo thầy hết bài này đến bài khác.
Mẹ tôi thấy lạ từ dưới bếp chạy lên ,ngẩn ngơ nhìn rồi mẹ cũng lẩm bẩm hát theo.Sau buổi hát hò đó ,chị em tôi không còn khoảng cách với thầy nữa.Thầy vẫn ít nói nhưng cười luôn ,đặc biệt là rất hay cười khi tôi nói chuyện,có lúc thầy còn phát biểu :
         -Bé Mưa ni là mưa rơi lá cọ ,lộp bộp nghe vui tai.
Thầy rất mê  Liên ,mỗi khi Liên mở miệng nói điều gì thầy ráng chăm chú lắng tai để nghe.Thỉnh thoảng tôi cứ bắt gặp thầy dõi mắt theo bóng chị.Một lần tôi hỏi chị khi chỉ có hai đứa tôi
         -Liên phải nói cho em biết ,Liên thích thầy phải không?
         - Ui chau ! nhỏ nói cái chi kỳ rứa ? thầy là thầy mà,chết mi đó !
        -Ê hê ,thầy Nam chỉ kèm thêm tụi mình thôi ,không phải thầy thiệt mô  !
        Chị kéo tôi thật sát vào người chị rồi thầm thì vào tai tôi
        -Mưa không bao giờ được nói mấy chuyện như vầy với Thảo nghe chưa? nếu không Liên giận đó.
 
Đến cuối năm đó,Liên theo gia đình đi Mỹ.Trước khi đi gia đình đãi tiệc rất linh đình.Cả buổi chúng tôi không nghe giáo Nam nói câu nào.Thầy như chìm đắm trong suy tư mộng mị.Liên buồn hơn bao giờ hết.Đêm đó thầy ở lại chơi tới khuya ,thầy hát lại bản nhạc Ngày xưa Hoàng thị.Lần này thầy chỉ hát một mình  chúng tôi không dám hòa theo, bởi thấy mắt Liên rưng rưng ngấn lệ.Giọng giáo Nam rất buồn ,một nỗi buồn sâu xa ,khép kín.
 
        Sáng hôm đưa Liên ra phi trường ,thầy không dám đi theo ,viện cớ bận học.Gần đến giờ phải vào phòng trong mà mắt Liên cứ dáo dác tìm thầy.Thảo im lặng đến bất ngờ ,giờ phút cuối cùng Thảo chỉ nói được một câu
       -Biết đến bao giờ mình mới gặp lại nhau đây ?
     Tôi quay đi không dám nhìn hai chị ,tôi mít ướt nhất trong bọn mà ! Tôi mà khóc chắc chắn 2 chị nức nở theo tôi.Mẹ Liên giục đến lần thứ 3 Liên mới quay đi ,chị còn kịp đưa ngón tay trỏ lên môi ám hiệu cho tôi biết mà giữ bí mật.
 
     Chỉ còn tôi với Thảo,những buổi học trở nên lặng lẽ ,uể oải.Thầy giáo vẫn rất đúng giờ và càng ít nói hơn trước.
Sau một thời gian dài thầy mới ấp úng hỏi
        -Liên có thư về không các em?
        Tôi liếc xéo Thảo,thấy chị khẽ chớp mắt ra hiệu đèn xanh tôi mới dám trả lời thầy
        -Dạ có ! chị ấy vẫn khỏe nhưng rất ít viết thư.Như là chị ấy rất bận ,phải bắt kịp chương trình anh ngữ.Chị ấy có gởi lời thăm thầy đấy !
        -Vậy à...à? tiếng à thầy kéo dài nghe buồn mênh mông ,có lẽ thầy chờ đợi một điều gì đó nhiều hơn nữa.
 
      Chỉ một năm sau đó ,Liên lấy chồng.Chị gởi hình đám cưới về cho chúng tôi xem.Gia đình chị đã nhắm sẵn người chồng đó cho chị từ trước.Đó là một anh chàng không quân người Việt Nam rất đẹp trai.Liên vẫn tiếp tục học đại học dù đã có chồng ,chị học nghành sư phạm.Sau khi lấy chồng không bao lâu thì chị có bầu ,sau khi sanh em bé thì không còn liên lạc thường xuyên với chúng tôi nữa.
 
      Thảo học kinh tế ,bởi gia đình Thảo muốn vậy.Thật ra Thảo muốn đi vào nghiệp văn chương vì tâm hồn Thảo rất lãng mạn.Khi Thảo đang học năm thứ nhất thì giáo Nam tốt nghiệp đại học rồi về quê.Tôi ,Thảo và thầy đi sở thú chơi một lần cuối cùng.Tôi cố tình giả vờ đi lang thang đây đó để Thảo và thầy có nhiều thời giờ với nhau. Hôm đó họ nói chuyện với nhau rất vui vẻ.Tôi thầm ngắm họ -rất xứng đôi đấy chứ ! có một chiếc lá rơi nằm vướng trên tóc Thảo ,thầy đưa tay nhẹ nhàng gỡ chiếc lá.Thầy giữ lại chiếc lá ép giữa hai bàn tay ,cả buổi tôi thấy thầy cứ mân mê chiếc lá cho đến khi nó vỡ nát trong tay thầy. Họ cứ thao thao bất tận về văn chương ,tôi mãi chơi với mấy chú khỉ con không muốn làm phiền họ.Chờ lâu không thấy tôi ,họ lại đi tìm.
          -Mưa à ! sao cứ chạy lung tung đi đâu? thầy hỏi tôi giọng lém lỉnh.Lúc sau này tôi thấy thầy khác hẳn ,trẻ trung hơn ,tự nhiên thoải mái hơn.Gương mặt đã phổng phao sắc diện hồng hào ,điển trai lắm chứ ! Dầu không còn dạy chúng tôi nữa ,chúng tôi vẫn tiếp tục gọi thầy ,quen miệng rồi.Tuần nào thầy cũng gặp chúng tôi.Lúc này tôi đã có người yêu nên ít khi đi chung với họ.Thầy và Thảo thường xuyên đi chơi với nhau.Hôm thầy trở về quê chỉ có Thảo đưa thầy ra ga xe lửa.Tối đó Thảo ghé nhà tôi khóc nức nở trên vai tôi.Đó là lần đâu tiên chị để tôi làm người lớn ,được an ủi chị.Rồi chị ngủ lại với tôi đêm đó.Chúng tôi thức thâu đêm để nói chuyện





Thảo rất yêu thầy Nam,yêu cái vẻ đỉnh đạc kín đáo ,nghiêm trang của thầy.Thảo rất thần tượng những kiến thức mà thầy có về cõi văn chương.Nhưng gia đình chị rất phong kiến,đời nào lại để chị đến với một anh chàng gốc gác quê mùa như thầy Nam.Gia đình của chị sống bằng những mối quan hệ ngoại giao.Chồng chị phải là một người lịch lãm trong giới làm ăn.
 
        Gia đình giáo Nam lại nhắm sẵn cho thầy một cô vợ ở dưới quê.Họ chắc chắn sẽ tá hỏa nếu biết thầy yêu một cô gái tân thời như Thảo.Thầy và Thảo chỉ đến với nhau qua văn chương ,họ không dám bước xa hơn.Họ làm thơ với nhau,những áng thơ tình rất đẹp ,rất lãng mạn về mùa thu,về những cơn mưa ,về những cảm xúc bất chợt cho những khúc hát mà họ từng yêu thích.
 
        Sau đó thì chúng tôi bặt tin thầy.
 
    Tháng 9 năm 1991,tôi cũng chia tay Thảo.Tôi theo gia đình sang mỹ diện H.O. Vừa qua đến Mỹ tôi lập tức liên lạc với Liên ,chị tức tốc xuống thăm tôi.Tôi ở Little Sài Gòn ,chị ở Sanjose.Bất cứ khi nào có dịp chị đều xuống thăm tôi.Tôi trở thành một phần máu thịt của chị.Hiện chị rất hạnh phúc bên chồng với 2 con.Chồng chị thường xuyên vắng nhà do công việc của anh.Để lấp đầy khoảng trống chị tập cầm viết.
Chị đang là cô giáo dạy highschool ,các con chị đã vào đại học.Tôi cũng hạnh phúc bên mái ấm nho nhỏ ,bình thường.
Chỉ tội nghiệp cho Thảo ,cô nàng trắc trở tình duyên.
     
         Thảo bây giờ là đại gia gốc bự ở đất Sài Gòn.Chồng Thảo làm ăn lớn có công ty riêng.Thảo đương nhiên trở thành bà giám đốc ,chị đi nước ngoài như cơm bữa.Mới hè vừa rồi chị ghé Cali thăm tôi.Chị không thèm ở khách sạn ,mà ở lại nhà tôi.Chúng tôi lại có dịp tâm tình với nhau như xưa.Chị Liên từ Sanjose cũng xuống ,vậy là tôi lấy vacation một tuần để chơi với hai chị.Chị Liên càng ngày càng đẹp mặn mà ,Thảo cũng rất sắc sảo.Thảo xài tiền như nước vậy.Hai chị lại chìu tôi như xưa ,cưng luôn các con của tôi.
Chồng tôi rất quý hai chị -quý thật lòng.Ngày nào anh cũng cố làm món ngon đặc biệt nào đó để đãi hai người đẹp.Hai chị cứ hay đùa rằng tôi có phước,có chồng hiền như ông bụt ở trong nhà.Ba chị em tôi lại liên tu bất tận thâu đêm suốt sáng.
 
         Liên hỏi thăm thầy Nam trước
        -Thảo có bao giờ gặp lại thầy không ?
        -Từ khi thầy về quê lấy vợ thì thôi.Thảo vẫn đi công tác ngang vùng quê của thầy hoài ấy chứ !Nhưng gặp để làm chi ?Thảo liên lạc với thầy qua mạng ,vẫn họa thơ cùng thầy.Rồi chị mở web cho chúng tôi xem
         - Á ! sao hai người cứ anh anh em em ngọt xớt vậy ta? tôi giật mình la lên
         -Con khỉ này ,hổng lẽ trong thơ mà xưng thầy với em? Kỳ chết. Rồi chị Liên lại tiếp tục hỏi thăm gia cảnh thầy
         -Nghe nói thầy làm tới chức hiệu trưởng rồi.Cũng khá êm đềm với vợ con ,vợ thầy rất đảm đang.Thầy bây giờ là một cây viết kỳ cựu.Thầy viết rất nhiều truyện ngắn và làm thơ đường luật
        - Vậy mừng cho thầy ,chắc thầy sống hạnh phúc.Chị Liên lẩm bẩm giọng mơ màng.
         Thảo tiếp tục :
         -Có điều này lạ lắm ,trong thơ thỉnh thoảng thầy vẫn nhắc nhở 3 chị em mình.Tuyệt nhiên không bao giờ thấy nhắc đến vợ. Đến đây thì tôi phải láu tau
         -Sao Thảo biết thầy nhắc đến 3 đứa mình ?
         -Dể thôi ,khi thầy viết về Huế ,ca ngợi thành quách cổ kính ,dòng Hương Giang là lúc thầy nghĩ đến Liên.Lúc thầy nhắc đến mùa thu và những bản tình ca,về Sài Gòn là nhắc lại kỷ niệm của Thảo với thầy.Còn lúc thầy nói về những cơn mưa ,đồi núi chập chùng ,hoa quỳ vàng ,hoa ban trắng là lúc thầy nhớ cô Mưa bé bỏng đấy thôi.
         - Ý ! ai mà tin ? thầy chỉ nhớ hai chị thôi ,vì hai bà chị của tui xinh đẹp mặn mà. Em nhỏ xíu xiu lại ngu ngơ ngốc nghếch ,thầy chẳng khi mô nhớ em đâu !
          Thảo cãi liền
         -Có mà  !Thảo nói thật đó ! Trong lòng thầy Mưa rất ngoan ,đơn thuần ,nghịch ngợm hồn nhiên.Thầy nhớ mãi giọng nói líu lo như chim của Mưa.Thấp thoáng trong văn thơ của thầy là bóng dáng của Liên.Có lẽ trong lòng thầy Liên là mẫu con gái hoàn mỹ nhất
          -Rứa còn Thảo ? vị trí nào đây...em không hiểu đâu.
          -Ta là ngon lành nhất dĩ nhiên rồi ,ta chính là hồn thơ của thầy mà.Thầy vẫn sáng tác đều đều là vì ta thôi.
          Liên phán xét :
           -Rứa thì thầy khôn nhất đời rồi.Hoa thơm đánh cả cụm hỉ ?
    Ha ha ha...ha haha...chúng tôi cười nắc nẻ như xưa.
Sau chầu cười cứng bụng đó ,tôi lại điều tra tiếp
           -Thảo có biết mặt vợ thầy không? cô ấy có xinh đẹp không?
           -Thảo làm sao biết ? thầy chẳng bao giờ tiết lộ gì cả.Có ông nhà văn nào lại không tán vợ đẹp ,Thảo đoán cô ấy lớn tuổi ,Thầy rất nể sợ ,có vẻ tình nghĩa chứ không phải tình yêu đâu.Đôi lúc Thảo cứ cảm thấy như thầy rất cô đơn.
Thầy viết nhiều kinh khủng, nếu hạnh phúc với vợ lấy đâu ra thì giờ mà viết nhiều như vậy?
          Tôi liền đề nghị
           -Hay bữa nào chị em mình cùng về thăm thầy một chuyến ,mấy chị nghĩ sao? chị Liên gạt ngay
           -Biết tin thầy vẫn khỏe,vẫn sáng tác đều đều thì đã thỏa lòng rồi.Gặp thầy chi cho rối.Hãy để hạnh phúc của thầy được ngủ yên.
            Ánh mắt Liên vẫn cứ mơ mơ màng màng như khi chị còn con gái ,giọng chị vẫn thâm trầm sâu xa ,chị lại nói tiếp
          -Thời gian rất tàn nhẫn ,có thể mọi sự đã thay đổi hơn chúng ta nghĩ.Hãy giữ mãi những hình ảnh đẹp đẽ lúc ban đầu, để thầy còn giữ được thi hứng chứ.Chúng ta đã già ,đàn ông Việt Nam bây giờ rất hư.Biết đâu lại gặp thầy như một anh Hai Lúa ,sáng xỉn chiều say quê mùa luộm thuộm thì có mà hổ ngươi !
        Thảo đăm chiêu hồi lâu mới lên tiếng
         -Liên nói đúng đó Mưa à ,tụi mình đã tàn phai.Qua thơ Thảo tưởng tượng thầy cũng đã tóc bạc hom hem.Có khi lại ghiền thuốc lá ,ghiền rượu đổ ma men ,thì chết dỡ !
          -Mưa nhớ ngày xưa thầy đâu có hút thuốc lá !
         Hai mươi năm đã trôi qua ,tôi vẫn không thể nào hình dung được Giáo Nam đỉnh đạc gọn ghẽ của ngày xưa bây giờ lại trở thành Hai Lúa được.
           -Sao hông nhỏ !Thời gian có thể đổi thay mọi thứ mà ,cũng như nhỏ vậy.Ngày xưa nhỏ nhẹ mít ướt là thế ,bây giờ lại ăn hiếp chồng một cây.Thảo lên tiếng
            -Ơ !em không có ăn hiếp à nha ,tại ảnh cưng nên chìu thôi ,hông tin hỏi ảnh đi.
            -Cần gì phải hỏi ,ta xuống đây hoài ,biết quá mà !
            -Hai người sướng thật !Rồi Thảo kể cho chúng tôi nghe về gia cảnh của Thảo.Chị không có con,dù Thảo đã cố gắng chạy chữa khắp các bệnh viện. Vợ chồng Thảo chỉ có bề ngoài-tiền của -địa vị và danh vọng.Lúc nào chồng Thảo cũng có mèo.Cho dù Thảo có đẹp đẽ sang trọng cỡ nào vẫn không giữ nỗi người chồng ở nhà.Rất nhiều lần Thảo muốn  ly dị nhưng người chồng đó rất ích kỷ, chỉ muốn bảo vệ danh tiếng.Hạnh phúc lớn nhất với Thảo là làm đẹp và họa thơ cùng thầy.Văn chương đối với Thảo như một sự giải thoát.
 
         Tôi cảm thấy bàn tay của Liên đang tìm lấy tay tôi.Tôi cũng nắm lại để chị biết rằng chúng tôi đang òa vỡ cùng Thảo.Trời ơi ! đây là Thảo của chúng tôi sao ? Thảo xinh đẹp -Thảo đa tình -Thảo hiện đại-giàu sang quyền quý ? Giọng Thảo chùng xuống thấp thật thấp
        -Có lúc Thảo thật sự mong gặp mặt thầy một lần,thầy đã có lần gợi ý.Điều đó có khó khăn gì đâu ,Thảo có xe riêng ,tài xế riêng. Chồng cũng đâu bao giờ quan tâm đến chuyện đi đứng của Thảo.Nhưng gặp rồi thì sao? sẽ làm gì?
Cái lần đưa thầy ra ga xe lửa về quê thì Thảo đã hiểu.Chúng tôi thuộc về hai thế giới quá khác biệt,tôi không nên gặp lại thầy nữa.Hai người làm sao hiểu hết thầy Nam.
Dẫu bề ngoài thầy rất ít nói ,nhưng lại là một tâm hồn rất sâu sắc,nhạy cảm.Thầy mà cảm nhận điều gì thì đến từng chi tiết nhỏ.Như những đợt sóng ngầm dưới lòng đại dương,nó lan tỏa chập chùng tận ngàn khơi...
 
        Đã cuối thu,dưng không trời lại đổ ào một cơn mưa lớn ,mưa dữ dội ,mưa xối xả ,cứ như trút hết bao nhiêu nước của bầu trời Cali xuống mặt đất này,như những nổi niềm tâm tư của Thảo ẩn uất từ hai mươi năm qua,chỉ chờ gặp chúng tôi mà trút cho hả...
 
        Nói nữa đi Thảo ,để chúng tôi hiểu mà cảm thông cùng Thảo.Nói nữa chúng tôi nghe , về một thời đẹp nhất mà chúng ta từng có với nhau.Nói nữa...và nói nữa...để biết đâu nơi xa xôi ấy thầy Nam có thể cảm nhận được nổi niềm của chúng ta ,tâm tư của riêng Thảo.
 
        Gía như lúc này,có thể được nghe lại giọng đàn của thầy,để chị em mình cùng hát theo thầy...Liên -Thảo đồng ý không? dù chỉ một lần...
 
        Xưa tan trường về ,mái tóc Ngọ dài...
        Nay con đường này cây xưa hàng gầy
        Đi quanh tìm hoài...ai mang bụi đỏ...đi rồi...


                               HẾT

Chủ Nhật, 1 tháng 2, 2015

truyện dài - Khoảng trời riêng em






Khoảng trời riêng 

1- Khoảng Trời Có Ánh Trăng Mơ









Từ khi vợ Tùng mất , bạn bè đồng ý họp nhóm mỗi mùa hè tại nhà Tùng , một trang trại nho nhỏ ẩn dật trên Half Moon Bay . Nga mất vì bịnh ung thư ngực năm năm trước để lại một hố sâu thăm thẳm trong lòng Tùng . Lúc đó thằng Bách đang học lớp 10 . Hè này , bạn bè tản mạn khắp nơi . Đứa bảo có việc phải về Việt Nam . Đứa phải công du Châu Âu , đứa lại kẹt tận Phi Châu . Chỉ có Trâm nhận lời Tùng vì cô chẳng còn nơi nào để đến . Trâm mang theo Nhã My vì cảm thấy không danh chính ngôn thuận, nếu một người phụ nữ đơn thân đi nghỉ hè tại trang trại của một người đàn ông góa vợ .

Ngày đầu đến trang trại , Nhã My vẫn ôm nỗi bực dọc trong lòng . Nó đang dỗi mẹ , bạn bè nó thường đi nghỉ hè tận Châu Âu hay Canada , Việt Nam hoặc ít nhất cũng Hawaii . Sao mẹ lại mang nó đến một trang trại nhỏ bé hẻo lánh thế này ? Con bé chỉ lễ phép khoanh tay chào bác Tùng , anh Bách rồi rút luôn ở trong phòng . Bữa chiều , Trâm phải dỗ mãi nó mới chịu xuống bếp ăn cùng mọi người . Tùng đãi khách những món lạ miệng rất ngon . Thịt gà băm chả gói lá nho nướng , mướp zuchini tẩm bột chiên giòn , sườn non hầm bắp ,đậu và khoai tây cà rốt . Nhã My vốn kén ăn , vậy mà cô bé cứ dùng tay gỡ chả gói lá nho hết miếng này đến miếng khác . Tùng ngắm cô bé đầy thích thú .

- Nhã My có vẻ thích món độc chiêu của bác nhỉ ? Hay cháu cứ thử thêm món khác xem sao , để bác còn biết mà liệu chứ !
- Bắt đầu từ mai , anh Tùng cứ giao bếp lại cho Trâm nhé !
- Ôi ! Thế thì còn gì bằng . Dẫu sao anh cũng phải phụ với em đấy , nếu không anh ngại lắm !
- Cô ơi , cô có biết làm món canh chua cá kho tộ không cô ? Bách thèm lắm , Bách không thích món Tây của bố mấy đâu .
Tùng nhún vai cười bẽn lẽn .
- Vậy là trúng tủ cô rồi , cô chỉ biết món Việt thôi ! Mỗi ngày cô sẽ nấu những món khác nhau đãi Bách . Hay Bách thích món gì cứ cho cô biết nha .
- Bách thích phở , bún chả giò , còn cơm tấm nữa ...Ngày xưa mẹ vẫn hay làm ...đãi các bạn của Bách .
Trâm thấy cổ họng mình nghèn nghẹn . Thằng bé đang nhớ mẹ đây . Không biết tài nấu ăn của mình có sánh nổi Nga không ? Hay thằng bé muốn thử mình rồi sau đó sẻ tìm đủ cách để chê bai . Khi mẹ mất Bách đã làm mọi người ngạc nhiên vì thái độ điềm tĩnh vững trãi của nó , phong thái chững chạc đó còn vượt xa Tùng . Bách rất ít khi về đây , từ đây lên San Francisco cũng không xa lắm . Vậy mà Bách cứ lấy cớ bận học , bận chơi thể thao . Tùng làm việc ở San Jose , weekend nào cũng về đây . Tùng mua trang trại này chỉ để Nga nghỉ ngơi dưỡng bệnh . Huê lợi từ trang trại rất nhỏ không thấm vào đâu . Tùng giữ nó như giữ hình bóng Nga , những ký ức về Nga lúc cuối đời . Khi nào về hưu may ra Tùng dành nhiều thì giờ hơn để chỉnh đốn trang trại . Mọi việc lớn nhỏ Tùng giao phó cho Marco , một anh nông dân Mễ thật thà , chịu khó . Trang trại chỉ trồng nho , bắp và một số hoa màu khác .

- Bách nè , Nhã My nó nhát lắm ! Từ nhỏ em không quen những nơi chốn thế này . Bách hãy để tâm chơi với em giúp cô nhé !
- Con gái rắc rối lắm cô ạ ! Cháu không biết chìu chuộng đâu .
- Sao anh biết người ta rắc rối ? Con trai bọn anh hay dữ ha ? Nhã My đứng bật dậy , mặt đỏ bừng bừng ...
- Cháu xin lỗi bác và mẹ ! Rồi nó đi tuốt về phòng ...mặc ánh mắt mọi người nhìn theo bỡ ngỡ ...

Đêm xuống thật mau , ở một nơi vắng vẻ cách ly thành phố !

Bách cứ trằn trọc mãi không sao ngủ được . Dạo này sao cứ mơ thấy mẹ hoài ... Mẹ ủi từng chiếc áo sơ mi thẳng thóm cho Bách . Mẹ chẳng phàn nàn dù Bách thức khuya hay dậy trễ . Mẹ chưa từng nặng lời với Bách . Mẹ xinh đẹp- khéo léo- tinh tươm . Ở mẹ cái gì cũng chừng mực vừa phải rất khác với hình ảnh mấy bà giáo trong trường , khác xa với mẹ của tụi bạn . Cả đám con gái trong sân trường đại học của Bách chẳng có đứa nào vừa xinh đẹp vừa dịu dàng như mẹ .Tụi nó chỉ thích khoe khoang , ồn ào và lắm chuyện ...

Hình như có tiếng nhạc văng vẳng ...Bách dỏng tai lắng nghe những âm điệu xưa cũ ...những âm điệu này quen thuộc quá ! Bách rời phòng đi theo tiếng nhạc. Bố vốn chẳng thích những cung bậc cổ điển như thế này . Bách gặp bố và cô Trâm đang xem tivi ngoài phòng khách , họ như rất vui vẻ bên nhau .Tiếng đàn Piano phát ra từ tầng trên , Bách chạy lên cầu thang . Chợt Bách dừng lại . Từ khi mẹ mất ít ai lên tầng trên , ngoại trừ bố đôi khi lên dọn dẹp thế giới riêng của mẹ . Mọi thứ vẫn y như lúc mẹ còn sống . Bách tránh không đặt chân lên trên đó .Tiếng đàn càng thôi thúc hơn ...Bách chần chừ lắng nghe . Bài này quen quá ! Phải rồi , chính là bài này . Một lần thấy mẹ say sưa chơi bản này , Bách ngẩn người làm đổ sữa trên phím đàn . Mẹ chỉ mỉm cười tiếp tục chơi cho đến nốt cuối cùng , sau đó mẹ dùng khăn giấy lau vết sữa đổ

- Con trai còn chưa ngủ sao con ?
- Mẹ đàn hay quá , Bách sao có thể ngủ được .
- Vậy à ? Thôi mẹ ngưng cho Bách đi ngủ đây .
- Mẹ nhớ uống sữa trước khi nó nguội , nha mẹ . Rồi Bách lại gần ôm hôn mẹ , hôn lên bàn tay thanh tao của mẹ . Da mẹ đã đổi màu không còn mướt mát như xưa . Bờ tóc êm mượt mà Bách thường mân mê khi ngủ lúc bé đã bị cắt ngắn , loăn xoăn ...

Mẹ ơi mẹ !

Bách đã đến sát cửa phòng mẹ , cánh cửa chỉ khép hờ . Bách rón rén không gây tiếng động , một tay Bách đưa lên ngực giữ lại nhịp tim đang hoảng loạn ...

Ánh đèn vàng hiu hắt ...chiếc bóng trắng lắc lư theo điệu nhạc . Mái tóc dài buông lơi che gần hết khuôn mặt , đôi tay bé xinh đang lướt trên phím đàn . Gương mặt Nhã My đang say sưa thả hồn theo giòng nhạc đang mở ra trước mặt . Bách ngồi thụp xuống nền nhà lặng yên ngắm Nhã My . Thỉnh thoảng con bé lại nở một nụ cười vu vơ ...

Như đã mỏi , con bé ngừng tay vươn vai đứng dậy . Bách nép người thật sát sau gầm bàn . Nhã My đưa tay tắt đèn , con bé tiến đến bên cửa sổ . Ánh trăng non vừa hắt trên thân hình bé nhỏ mong manh . Dưới lần vải áo choàng trắng , thân hình con gái nhu nhú , lượn lờ mềm mại ...e ấp ...

Một luồng điện cực mạnh chạy xuyên người Bách . Bách thấy mình sao quá kỳ cục ...Bách nhắm mắt lại ...một giây lại mở ra . Luồng điện lại xoay chiều ngược lên đỉnh đầu Bách rồi chạy xuống lòng vòng vô tim ...Một cảm giác rất mạnh mẽ , bùng lên trong Bách .Toàn thân Bách cứ thấp thỏm lính quýnh , khiến Bách mất bình tĩnh va đầu vào gầm bàn đau điếng .

- Ái da !
- Á ... Nhã My sợ hãi co người lại .
- Mẹ ơi , mẹ ơi !
- Suỵt , em đừng sợ . Bách đây mà . Bách nhào tới bật công tắc đèn .
Nhã My vẫn ngồi thu lu dưới đất ...đầu gục vào đùi ...đôi vai nhỏ run run ...
Con bé từ từ mở mắt ...ngẩng đầu lên ...khi nhận rõ hình hài của Bách , cô bé mới hoàn hồn đứng dậy .

- Đồ con trai thấy ghét ... Cô bé lao về phía cửa , vụng về giẫm lên áo choàng của mình ...ngã sóng soài .

Bách lại nâng cô bé lên .

- Em phải cẩn thận chứ ! Đau không ?
- Còn hỏi ? Tự nhiên sao anh hù người ta ...sợ chết thôi !
- Anh xin lỗi . Nhã My đàn hay lắm , đã lâu Bách không được nghe . Đứng dậy đi chứ , nằm vạ luôn sao cô nương ?
- Nói vậy ...Anh rình tui nãy giờ hả ?
- Đây là nhà anh nghe ! Em vào phòng mẹ anh mà không xin phép , còn nói . Mà nè em nhát vậy sao lại tắt đèn ?
- Em muốn ngắm ánh trăng , thỉnh thoảng em còn tắm ánh trăng nữa ...Ánh trăng sẽ giúp người ta đẹp hơn , điềm đạm hơn , lãng mạn hơn . Hay anh Bách thử đi nha , anh sẽ thấy thoải mái lắm đó . Tắt đèn đi !
Bách ngoan ngoãn làm theo , rồi đến bên Nhã My trước khung cửa sổ mở rộng . Gió đêm mơn man lành lạnh .
- Bây giờ anh Bách phải nhắm mắt lại , thả lỏng cơ bắp ...Hãy tưởng tượng mình đang tắm ...như lúc trong nhà tắm vậy . Nếu không có ai ở bên mình anh nên cởi bỏ quần áo . Hãy để ánh trăng ngấm vào da thịt , tắm đẫm tâm hồn anh ...Bây giờ anh thấy gì ?
- Thấy tối thui hà !
- Từ từ rồi anh sẽ thấy sự kỳ diệu ...sẽ thấy rất nhiều màu sắc nhẹ nhàng sảng khoái ...liệu pháp này càng hiệu quả hơn nếu trăng tròn ...

Bách thấy mình bỗng dưng lâng lâng . Hơi thở của Nhã My rất gần sát bên . Trời ơi ! Hồi nãy nếu mình đừng lên tiếng ...dám con bé cởi bỏ ...hihihi .

- Anh vừa thấy gì mà cười vui vậy hở ?
- Có con bé rất ngốc ...mà thiệt dễ thương !
- Ah ha , em lại thấy một anh chàng kiêu căng ...ưa làm bộ làm tịch ...thật đáng ghét !

Họ im lặng hòa tâm hồn mình tan cùng ánh trăng khuya .

- Anh Bách , mẹ anh đi đâu vậy ?
-...
- Anh Bách nè , phòng mẹ anh đẹp lắm . Em đã coi album , thấy mẹ anh đẹp quá , cả hình anh hồi nhỏ dễ thương lắm đó ! Em mong gặp mẹ anh ghê đi . Chắc mẹ anh cũng tốt như ba anh há ?
-...
- Ủa ? Sao anh không trả lời em ?
- Mẹ anh đã mất !
- Á ...Nhã My ồm chầm lấy Bách .
- Em đừng sợ nha ! Không có gì phải sợ hết cô bé .
- Bật đèn lên đi anh Bách , em sợ lắm !

Bách siết Nhã My thật gọn trong cánh tay mình . Hơi thở của cô phả lên ngực Bách ...nóng ran . Da thịt con gái mịn màng mềm mại làm đầu óc Bách choáng váng quay cuồng . Toàn thân Bách căng lên như sợi dây đàn . Bách hôn lên bờ tóc mềm , vầng trán nhỏ rin rỉn mồ hôi ...hương thơm nhè nhẹ ngất ngây ...Bách tìm môi Nhã My ...

- Anh này ...kỳ quá hà ! Rồi cô lại giụi đầu mình ...sâu hơn vào ngực Bách ...

Bách cứ ôm cô bé như thế , hít thật sâu cho tràn phổi mình ngập làn hương con gái . Làn hương dìu dịu ...ngây ngây ...

- Bố em đâu Nhã My , sao không cùng đến chơi ?

Nhã My nhắm chặt đôi mắt để giòng lệ tủi hờn không được trào ra , mỗi khi có ai hỏi đến bố mình .

- Em chưa tin anh sao Nhã My ?
- Bố em hư lắm , bố không cần em và mẹ nữa đâu ! Anh Bách ơi .
- Sao vậy ? Em xinh đẹp , mẹ em rất phúc hậu . Anh thấy quý mến mẹ và em lắm mà !
- Bố chỉ thích mấy cô chân dài bên nhà ...họ đáng tuổi con của bố .Bố em ...bố ...

Bách siết thật chặt vòng tay , chặt đến nỗi Nhã My vùng vẫy vì ngạt thở ...Bách còn may mắn hơn cô bé này . Bách vẫn nhớ bàn tay của mẹ níu lấy tay Bách như không muốn rời xa ...Bố phủ phục bên xác mẹ suốt đêm chờ sáng ...Tại sao có những người không biết quý trọng hạnh phúc khi người thân còn bên cạnh ? Bố và Bách sẽ làm tất cả để mẹ được sống .

- Anh Bách ơi , anh bao nhiêu tuổi ?
- Hai mươi , còn em ?
- Mười lăm .


Ánh trăng non vửa ẩn vào trong đám mây mù . Họ vẫn còn ôm nhau thật chặt , Nhã My rất muốn được ngủ quên trên ngực anh Bách . Ngủ vùi mà không cần phải thức dậy nữa , như ngày xưa con bé vẫn ngủ nướng trong cánh tay của ba nó mỗi sáng chủ nhật ...cho đến khi bụng nó đói ran ...Rồi nó ngồi dậy lùa mấy ngón tay nhỏ xíu xiu nghịch tóc ba nó ...chờ ba nó tỉnh ngủ ...để nó thỏ thẻ hỏi : " Ba ơi , bữa nay đen hay sữa ? "

Bách thấy mình thật mạnh mẽ , thật hân hoan tràn đầy nhiệt huyết .

- Sáng mai anh sẽ dẫn cô bé vào rừng chơi . Có con suối nhỏ bên kia bìa rừng , mùa này có thể có cá đó . Bé muốn anh bắt cá hay bẫy chim cho bé ?
- Đừng ! Đừng nghe anh . Mình không bẫy chim cũng đừng bắt cá . Chúng ta phải bảo vệ thiên nhiên , anh Bách nhớ nha ! Nhã My chỉ thích hái hoa , lội suối và ngắm trang trại của anh . Chúng ta sẽ tập hái nho nữa nha anh , được không ?
- OK , vậy anh sẽ cho bé đi ngựa cùng anh , dám hông đó ? Mình sẽ thăm hết trang trại , đã lâu anh không về đây . Anh sẽ chỉ cho em những chổ có kỳ hoa dị thảo không có ở nơi khác đâu . Giờ thì phải về phòng riêng nghỉ ngơi đi thôi , con bé ngốc, thật ngốc này nè ! Bách lại thơm lên má Nhã My. Cô bé cười khúc khích ...luống cuống tìm cách thoát thân . Bách vừa nhận ra ngóc ngách tự đáy trái tim mình . Lằn ranh nhỏ nhoi vụt đến , khiến Bách tự cảm nhận mình đã là một đàn ông thực thụ .


Ngày mai cho họ nhiều hứa hẹn , sẽ ngập tràn ánh nắng chan hòa . Rồi họ sẽ gắn bó với nơi này , sẽ biến trang trại nhỏ bé thành vùng trời cổ tích khởi đầu từ những ánh trăng non , sẽ tô điểm cho vùng Half Moon Bay ửng sắc màu huyền thoại.







2- TUỔI NÀO CHO NHAU








Tùng pha hai ly cà phê đợi Trâm, chẳng biết cô nàng ăn sáng không nhỉ ? Sáng nào Tùng cũng ăn cháo mạch, gọn nhẹ. Hay cứ bắt sẵn nồi cháo đậu vậy? Bọn trẻ thì đã có pizza, bánh mì ốp la.

Trâm ra vườn hái vào một ôm hoa lớn, hoa artichoke vừa hé nụ với vài đóa hướng dương, cắm tất cả vào chiếc lọ thủy tinh lớn để ngay giữa bàn. Căn bếp sáng rực hẳn lên. Tùng trồng những thứ hoa này chỉ đợi bàn tay Trâm. Khi còn sống, Nga vợ Tùng chỉ yêu hoa hồng, hoa cúc.





- Cô muốn dùng gì vậy Trâm ?
- Sao cũng được mà, anh sao thì cứ cho Trâm vậy.

Nồi cháo vừa chín tới, Tùng múc ra từng chén nhỏ bưng ra bàn để nguội. Cháo đậu xanh dùng với đường cát trắng là món mà Tùng thường đãi bạn bè mỗi khi hội họp. Trâm thường dùng cháo kèm với ít thịt chà bông do chính cô làm thường mang theo.

- Hôm nay cô muốn đi đâu cho anh biết nhé !
- Cần đi chợ Việt anh à, em đã check qua tủ bếp nhà anh thấy thiếu rất nhiều thứ. Em phải nấu những món Bách yêu thích, sợ thằng bé thèm đã lâu...
- Bọn trẻ dậy muộn nhỉ ! Nắng đã lên thật cao rồi kia.
- Em quên chưa báo với anh, sáng nay cô cậu rủ nhau vào rừng chơi rồi. Bách soạn nhiều thứ mang theo lắm, thằng bé tháo vát nhỉ ? Anh thật khéo dạy con !
- Sao ? Cô cậu quen nhau rồi à ? Xời ơi, thế mà tôi cứ lo thằng bé vụng về làm phật lòng con bé cưng nhà cô.
- Bách ăn đứt bố đấy ! Trâm nguýt Tùng bằng đuôi mắt tình.
- Thế à ? Tùng ngắm Trâm - vẫn nét cười thèn thẹn, vẫn suối tóc buông lơi, vẫn cách nói chuyện đầy ẩn ý...
- Anh bảo này...
- Vâng ạ ! Cô đưa tay với, nhấp ngụm cà phê.
- Nếu ngày trước anh bạo mồm chút xíu... tỏ tình với em, thì em có nhận lời anh không ?
- Ơ ...Trâm cố nén không để sặc cà phê.
- Có không hả em ? Trâm !

Tô cháo nghi ngút khói, hương cà phê thơm lừng...
Đã lâu chưa có ai chu đáo với Trâm như thế. Từ lúc chia tay Khoa, Trâm một lòng lo lắng cho con. Trâm gắng sức bù đắp những thứ mà bé Nhã My còn thiếu nơi người cha. Trâm làm overtime bất cứ lúc nào có thể. Trâm không về Việt Nam, cũng không ra nước ngoài. Sau giờ làm việc về nhà ngay với con, đi theo con bất cứ nơi đâu cô bé muốn. Nhã My có những thứ mà một đứa con nít sanh ra trên đất Mỹ phải có. Cô không chối từ điều gì với con, cô quên hẳn bản thân mình. Cô cắt xén thì giờ dành cho bạn bè, không phải năm nào cô cũng tham gia họp nhóm. Cô đã quên rằng chính bản thân cô cũng cần ai đó chăm sóc bảo bọc. Năm ngoái mẹ Trâm lại đổ bệnh, cô phải đón mẹ về ở chung. Sau khi bán nhà chia cho Khoa một nữa , mẹ con cô phải dọn về một căn hộ hai phòng. Giờ có thêm bà ngoại, hai mẹ con cô phải ở chung một phòng. Công việc ở nhà thương càng ngày càng ít, giờ làm việc của cô cứ bị xén dần dần. Cô nhận thêm vai trò y tá tư gia, đến nhà riêng chăm sóc các sản phụ mới sanh, hoặc những em bé có dị tật bẩm sinh. Hết công việc là con, hết con thì quay qua mẹ. Sự bận rộn khiến Trâm mệt mỏi quay cuồng, nhưng cũng chính nó khỏa lấp nổi đau trong lòng Trâm.

Tùng kéo ghế ngồi sát bên Trâm, sát đến nổi cùi chỏ đụng vào người Trâm. Vậy mà cô vẫn yên lặng, càng ngày cô càng trở nên yên lặng.
- Trâm ơi, Nga mất đã lâu. Khoa cũng đi biền biệt, tuổi anh chất chồng, em đâu còn trẻ nữa. Chắc em hiểu lòng anh ? Ngày xưa, anh cứ do dự mãi nên vuột mất em. Hồi con gái em kiêu kỳ quá ! Lại cứ đẩy Nga cho anh.
- Vì em biết rõ Nga yêu anh.
- Còn em ? Anh thích em trước mà, thích ngay lần đầu gặp gỡ. Hôm mà hai đứa em trốn học vô sở thú chụp hình để anh bắt gặp. Bữa đó em mặc chiếc áo màu mận chín có những đốm tròn như hòn bi. Em đi đôi guốc quai trong lộp cộp khiến anh chú ý. Em không nói gì suốt buổi mà đêm đó anh không sao ngủ được.
- Anh và Nga hạnh phúc mà ! Sao lại trách em ? Thằng Bách không phải là sản phẩm của tình yêu hay sao ? Anh thật là hồ đồ, đàn ông đều thế cả ! Tham lam ...ích kỷ...

Trâm không ngờ chính mình hằn học thế. Tại nỗi uất ức đè nén đã lâu, những điều này lẻ ra nên nói với Khoa mới phải ! Tùng trầm ngâm lắng nghe Trâm, như sợ không còn cơ hội để cô mở miệng. Mấy lần gặp trước đây cô giữ khoảng cách dè dặt như những người bạn khác. Tùng chưa bao giờ quên Trâm...kể cả đêm hợp cẩn với Nga.

Nga xinh đẹp khéo léo, săn đón từng suy nghĩ của Tùng, chưa bao giờ làm trái ý Tùng. Nga yêu Tùng tha thiết toàn vẹn. Tùng cũng hết bổn phận chăm sóc Nga. Đôi lúc Tùng cũng ngờ vực chính mình, tại sao Nga chỉnh chu thế mà lòng Tùng vẫn lưu giữ hình bóng Trâm. Tùng không sao quên được đôi mắt ướt buồn buồn...Kiểu Trâm cười nghiêng nghiêng bờ tóc vén, cách cô liếc đuôi mắt mỗi khi nhìn Tùng, đôi mắt nhìn vừa xa xăm lại vừa đắm đuối. Sao Khoa lại phụ Trâm nhỉ ? Khi hay tin Trâm đi vượt biên cùng Khoa thì Tùng biết mình chẳng còn hy vọng gì nữa...

Khi bố Nga mất trong trại cải tạo, Tùng đã mạnh dạn xin cưới Nga để được chăm sóc Nga và mẹ. Mẹ Nga thương Tùng như chính con trai mình. Rồi họ dắt díu nhau ra đi, kẻ đi sau lại định cư trước. Tùng học lại ra trường làm lương cao, Nga chỉ ở nhà lo cho mẹ rồi cho Bách.

Trâm và Khoa kẹt ở trại tỵ nạn hết 3 năm, sang đến Mỹ lại ở vùng tuyết lạnh, 5 năm sau mới về Cali. Hồi xưa Khoa đẹp trai lắm ! Ai cũng ngạc nhiên khi Khoa chọn Trâm mà không phải một dung nhan kiêu sa khác, khiến nhiều bóng hồng đau khổ thất vọng. Ba năm trước Khoa bị thất nghiệp, rồi nghe lời bạn bè rủ rê góp vốn về Việt Nam làm ăn. Môi trường cũ đã khiến bản năng đa tình của Khoa thức dậy. Khoa đòi ly dị và chia tài sản, bạn bè khuyên can thế nào cũng không xong. Còn Trâm thì buông trôi số phận, thế là hết ! Ai giữ được lòng của kẻ muốn ra đi ? Giữ làm gì một tình yêu đã nhạt nhòa hương lửa. Trâm mặc kệ đời, phó thác tình, nhắm mắt lê chân. Đêm đêm lặng lẽ ngắm con mà khóc. Bé Nhã My giống cha y đúc, giống lời ăn tiếng nói, giống cả sở thích ăn uống vui chơi. Cô bé coi cha như ngẫu tượng của mình. Trâm yêu Khoa như tín đồ yêu tín ngưỡng. Nàng cứ tưởng tình yêu là duy nhất, bất tử và không thể thay thế.

- Khoa còn liên lạc với em không , hở Trâm ?
- Dạ , ảnh vẫn gọi về luôn. Ảnh nhớ bé Nhã lắm nhưng nó không chịu tha thứ cho bố . Con bé chặt lòng chặt dạ quá à !
- Còn Trâm ? Em vẫn yêu và chờ đợi Khoa sao ?
-...
- Nếu em yêu Khoa, sao không tìm cách giữ Khoa lại.
-...
- Thôi ăn cháo đi em ! Rồi anh đưa em đi chợ.

Trâm nhỏ nhẻ ăn từng muỗng cháo. Đậu vừa thơm vừa bùi. Cháo nấu vừa chín tới, hạt gạo bung hoa. Tùng khéo lắm. Đàn ông mà khéo léo thế này sao lại bạc phước nhỉ ? Dù không muốn trả lời những câu hỏi của Tùng, Trâm vẫn thích nghe anh nói. Giọng Tùng ấm và trong, khác với giọng Khoa khàn đục trầm bổng. Khoa có duyên ăn nói, lời lẻ rất thu hút. Trâm cứ răm rắp nghe theo không sao cưỡng lại được. Lúc nào Khoa cũng đúng ! Đúng cả khi bỏ rơi Trâm.

" Em, trái tim anh đã giữ hình bóng khác. Chúng ta không thể nào hành hạ nhau. Anh không cho phép mình cứ lừa dối em mãi. Hãy hiểu cho anh ! Anh đã từng rất yêu em. Anh cũng sẻ mãi mãi quý mến em vì em là người vợ tốt nhất mà trời ban cho anh. Chỉ tại trái tim anh khốn khổ, nó khiến anh đa tình. Nếu em thương yêu anh, hãy thông cảm cho anh, thỏa nguyện cho anh nha Trâm."

Khoa đặt Trâm vào khuôn vàng thước ngọc, dẫn dắt con chiên vào một thứ tín ngưỡng đầy mê hoặc của giáo chủ khiến Trâm không còn đường để thoát ra.
Trâm chỉ còn biết trốn vào sự yên lặng, bận rộn mà yên lặng để không thấy mình đang vẫy vùng...Trâm cũng thèm được gào thét...đập phá...thèm được phản kháng lại những làn roi nghiệt ngã đang quất xuống tâm hồn mình.

Nghĩ cho cùng, tình yêu chỉ là điều ảo tưởng. Là thứ mà con người đặt để rồi gán cho nó bao nhiêu là mỹ từ. Tình yêu là gì ? Có ai nắm bắt được nó không ? Hay nó có cánh tự biết bay tứ tung. Sao Khoa có thể phụ rẫy vợ con ? Sao Tùng có thể sống bên Nga mà lòng nghĩ đến một người đàn bà khác ? Nếu Tùng không yêu Nga thì lấy Nga làm chi ? Đàn ông rất giả dối ! Họ giả dối từ lời ăn tiếng nói, cả ánh mắt nhìn. Ngày xưa tại sao Khoa lại chọn Trâm giữa những người đàn bà khác ?

Đã lâu Trâm không dám nghĩ tới đàn ông nữa. Cả đời cô cũng chẳng biết cha mình là ai ?

- Em no rồi ạ ! Em vào phòng chuẩn bị tí nhé ! Chờ em khoảng 15 phút nghe anh Tùng .
- Cứ thong thả thôi em, chờ em cả đời ấy chứ !
Trâm lại nguýt Tùng bằng ánh mắt đuôi dài ngày xưa. Cái ánh mắt đã ám ảnh Tùng suốt bao năm dài.

Tùng đứng dậy tìm chiếc CD cũ bỏ vào máy.
Giọng rề rà của chàng ca sĩ phát âm theo kiểu cách Luôn Đôn xa xưa ...nghe não nề...mà say sưa thế !

" if you miss the train I' m go,
you will known that I'm gone.
You can hear the whistle blow
a hundred miles.
A hundred miles ...a hundred miles..."

Bài hát nhắc Tùng về một thời Sài Gòn vừa đổi tên thay áo...

Đã bao nhiêu lần Tùng cứ đi qua đi lại trước ngõ nhà Trâm mà không dám vào. Tùng rất muốn thổ lộ lòng mình cho Trâm hiểu lại sợ câu chối từ. Tùng không biết ăn nói khéo léo như Khoa. Ở Khoa cái gì cũng nổi trội. Khoa đàn hay hát giỏi lại đẹp trai hơn Tùng. Tùng biết Nga thích Tùng, nhưng lòng Tùng hay hướng về Trâm. Chỉ có một lần duy nhứt Tùng gặp Trâm riêng lẻ. Bữa đó tình cờ chạy honda ngang đường Hai bà Trưng bên Tân Định, Tùng gặp Trâm tan lễ nhà thờ. Mời Trâm vào quán nước lòng Tùng mừng khấp khởi, cơ hội thật tốt...

- Trâm nghĩ sao về anh ?
- Sao ? Là sao ạ ?
- Em có thích anh không ?
Trâm cúi đầu vân vê vạt áo dài, mãi vẫn không lên tiếng. Ly kem chảy tan thành nước, lòng Tùng cũng tan chảy như kem. Tùng đoán nàng mắc cỡ, nên kiên nhẫn ngồi chờ , kêu cho mình ly đen đá thứ hai.
Trời chiều mát mẻ , Tùng rủ Trâm ra sông Sài Gòn chơi. Có lẻ khung cảnh hữu tình sẽ cho Trâm can đảm. Dù gì cũng phải nghe câu trả lời của nàng mới hay...
- Trâm rảnh không ? Anh đưa đi hóng mát.
- Anh ạ, em đã có hẹn với anh Khoa. Em chỉ ngồi với anh tí nữa là phải về rồi.
- Em thích Khoa thật à ? Từ hồi nào vậy ?
-...
- Khoa có tốt với em không ?
- Tháng sau em ra đi với ảnh đấy ! Không biết còn cơ hội gặp lại anh và Nga không ? Anh hãy tốt với Nga, anh nhé !

Thế là hết ! Làm gì còn cơ hội. Mà Trâm đã chắc đâu cho Tùng cơ hội ?

" hundred miles ...that I'm gone ..."

Tình yêu ? Cứ như là trò chơi đuổi bắt. Nếu ngày trước Trâm chọn Tùng mà không phải Khoa ? Liệu Tùng và Trâm có hạnh phúc bên nhau ? Trâm khỏe mạnh hơn Nga, Trâm không bỏ rơi Tùng giữa đường. Tùng có thể là bố của Nhã My hay là bố của Bách đây ? Chà ! Nếu cả hai đứa nó thì hay biết mấy. Tùng rất mê con, khao khát có nhiều con mà Nga thì yếu đuối quá. Có được Bách thì đã là may mắn. Tùng rất thích có con gái, con gái dịu dàng thùy mị, con gái nhỏ nhẻ thường quyến luyến bố. Bách thương bố nhưng không gần gũi lắm.Có khi cả tháng cha con không gặp mặt nhau. Nhớ con, Tùng mò lên San Francisco tìm, cha con uống với nhau ly cà phê rồi Tùng lủi thủi ra về. Thằng bé độc lập quá như không cần có bố ở bên. Giá mà Tùng có một đứa con gái như Nhã My căn nhà này sẽ đỡ hiu quạnh biết mấy. Tùng thèm nghe tiếng con gái nhõng nhẻo, thích nhìn thấy con gái điệu đà, và sẵn sàng chi tiền đưa con đi shopping dạo phố.

Tuổi tác chất chồng, lòng Tùng càng trống trãi. Đôi lúc ra phố thấy cảnh vợ chồng người ta đề huề, lòng Tùng lại rúng buồn. Nỗi buồn cứ râm ran rỉ rả cả ngày...cả tuần không dứt ra được. Nơi làm việc của Tùng cũng có vài cô bạn độc thân. Nhưng họ quá xa lạ ! Họ được sanh ra ở những nơi khác, họ quá trẻ hoặc quá già, quá hiện đại hoặc quá khô khan. Tùng chỉ ước mong một người đàn bà sẽ đi cạnh đời mình như một người bạn cùng gu thẩm mỹ với mình. Cùng trình độ , cùng hoàn cảnh, và quan trọng nhất là có chút gắn bó với khung trời cũ...để cùng tưởng nhớ ...để cùng sớt chia ...để bù đắp...để ...và để !

Trâm ơi ! Tôi biết em đã khóa cửa lòng mình. Em như con chim nhỏ bị thương, thấy cành cây cong hoảng sợ. Tôi khác Khoa, khác cả những đàn ông khác. Cũng như em trong mắt tôi, em đâu có giống ai. Sao em lại không phải của tôi ? Tôi ngẫm mình cũng đâu thua kém ai. Sao em không cho tôi, cho chúng ta một cơ hội hả Trâm ?

Tình yêu là trò chơi của tuổi trẻ ! Cái mà anh cần bây giờ là một tình bạn, tình thân thắm thiết, tin cậy để chúng ta trãi nốt cuộc đời này. Em cứ lủi thủi một mình như thế, dẫu tháng rộng ngày dài cũng nhạt nhòa bóng mây.

Có đôi chim chíu chít ngoài kia. Chúng gù nhau âu yếm. Chúng không sợ nắng, sợ gió. Chúng có cuộc sống ung dung tự tại. Chúng không cần biết ngày mai sẽ ra sao. Sao con người lại cứ phải đương đầu với những khúc mắt của cuộc đời, mà không được như loài chim kia vô tư chắp cánh ?





Tùng bước hẳn ra sân ngắm làn nắng rực rỡ đổ xuống nông trại. Nắng to thế này nho lại được mùa, sẽ rất ngon ngọt. Nho từ nông trại Tùng trồng rất được ưa chuộng, bởi Tùng vẫn quy hoạch nó theo lối tự nhiên. Tùng giữ nông trại này chẳng vì lợi tức. Tùng yêu nông trại này như đã yêu Sài Gòn, yêu Trâm, yêu sân trường bách khoa ngày cũ. Tùng sẽ còn yêu, còn gắn bó, và còn chờ đợi.

Mưa phố núi 28-8-2012

Chủ Nhật, 25 tháng 1, 2015

Thứ Ba, 20 tháng 1, 2015

thơ - Mượn đêm không ngủ

Mượn đêm không ngủ

Mượn tạm vầng trăng
đêm người mất ngủ,
bay cùng thơ trong điệu say ầu ơ.

Mượn tạm bờ vai
ai gánh dùm sương gió ?
Vẽ cánh cò - trắng lả giấc mơ tôi .

Mượn nghìn niềm vui, xua trôi phiền muộn
Mượn trọn niềm tin dòng sông chở hộ
Khối tình này, nghĩa dày bao la.

Ru người - đêm mộng mị
Thơ lạ vần nở hoa
Nghe trăm năm giũ lệ
Vượt thác ghềnh phong ba.

Đêm ơi đừng say ngủ
quên tiếng cười trẻ thơ.
Ta ơi đừng khóc nữa
Dối tràng cười... vu vơ...

Mượn vần thơ ngoan
tạ trời thênh thang
Lưu chút tình, trói chặt đa đoan.

Mưa phố núi 20-1-2015