Hiển thị các bài đăng có nhãn C-văn 1(1-50). Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn C-văn 1(1-50). Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 1 tháng 9, 2013

Tùy bút - MÙA TỰU TRƯỜNG

 


         Đã bước vào tháng chín,Cali vào thu ,một vài cơn gió thoảng se se cái lạnh mát mẻ dễ chịu.Mùa tựu trường, những đàn chim non chíu chít bay về lại sân trường.Các chú ve sầu -chắc đã mất dạng trên những vòm phượng vỹ Sài Gòn thương yêu năm nào.Phượng Tím Cali như đang phai nhạt dần hương sắc.Những cơn gió heo may đã về lại chốn này ,thổi bay những tàn phượng tím rụng đầy trên thảm cỏ,trường vắng lại bắt đầu xôn xao.Những vạt áo tươi màu,rực rỡ rồi sẽ tề tựu về cả đây.Ươm đầy thương nhớ , mong thu về,để những vạt cỏ được tắm đẫm trong sương thu.


Sân trường Bùi thị Xuân xưa, giờ còn chăng những đôi mắt nai hiền bỡ ngỡ.Còn chăng những bờ tóc xõa lóng lánh thơ ngây ?
Kỷ niệm ? sao như vẫn đong đầy trong nổi nhớ.

     Ta đâu còn cái tuổi để được tung tăng cặp sách đến trường ,còn đâu được nhõng nhẻo vòi tiền mẹ mua quà sáng.Còn đâu những ánh mắt hấp háy liếc dọc nguýt ngang khắp sân trường tìm xem ánh mắt anh con trai nào thông minh hơn.Còn không tiếng Guita chập chùng của Luân Vũ đi theo bước chân Mưa ?
Trường làng tôi ,cây xanh lá vây quanh ,muôn chim hót vang lên êm đềm.Lên trường tôi con đê bé xinh xinh ,lan qua đám cây xanh ,nhẹ lướt !...

Mai Chân nè ! bữa trước bồ hỏi Mưa có còn nhớ lần hội diễn văn nghệ toàn trường niên khóa 84-85 không ? nhớ chứ Mai Chân ,nhớ chết đi được ấy chứ ! không biết bồ kiếm đâu ra tà áo dài màu hồng phấn cũ xì cho Mưa mặc đó. Aó của bồ đẹp hơn làm mình cứ phụng phịu giận hờn không muốn ra sân khấu.Thầy chủ nhiệm giới thiệu đến lần thứ ba ,bồ vừa đi vừa lôi cổ mình ra sân khấu.Khán giả ngồi ở dưới cười ran ,bồ thì cao lêu ngêu ,ngực xẹp lép trong tà áo dài tím Huế kiêu kỳ.Mặt bồ cứ nghênh lên ra dáng chị cả,còn mình bé tí tẹo như cái kẹo bọc giấy hồng.Tà áo còn dài hơn thân người ,mình đi mà cứ sợ vấp té.Sân khấu bằng gỗ ghép mình đi guốc cao gót ,sợ ơi là sợ ! Mình khớp đến nỗi hát chẳng ra lời ,bồ cứ hích vai mình mãi ,sao bồ lại có được dạn dĩ và tự tin đến thế.Nhờ vậy mà cứu mình. Nữa bài đầu coi như bồ đơn ca ,nữa sau mình mới bắt kịp hát bè theo bồ.Bữa đó không biết Luân Vũ nhà ta ăn trúng thứ gì mà ổng đàn quá tới.Bài hát còn chưa dứt nhịp ,thì khán giả đã vỗ tay như pháo.Không phải vì tụi mình hát hay... mà vì...diễn...coi ngộ quá.Còn đoạt giải ba khuyến khích mới bảnh chứ.Tụi bên lớp P cứ là tức cành cạch...nhớ ghê luôn hỉ ?

Sau buổi biểu diễn đó thì bộ tam tụi mình thân hơn bao giờ hết. Trường làng tôi đã trở thành bài hát hiệu của lớp.Bọn mình đi tới đâu cũng bắt Luân Vũ phải vác theo cây đàn.Sông Biên Hòa ,núi Bửu Long ,suối Tiên ,suối LỒ Ô... đâu đâu cũng in dấu chân bọn 12a bọn mình.

Mai Chân bây giờ là đại gia của rừng phong ,ấm êm một cõi ,sắc nước hương trời còn hơn cả ngày xưa ,thời con gái !

Mưa tui là kiết gia của Little Sài Gòn ,nhàn nhạt đời mưa gió.Nhan sắc cũng thường thường chẳng thêm tí nào ,có hơi phệ...hơn chút xíu.

Luân Vũ vẫn đẹp trai như xưa,còn là độc thân quý tộc của xứ tuyết Chicago.Vẫn đều đều mỗi năm một chuyến về thăm trường xưa phố cũ.

Chỉ còn hai tuần nữa thôi ,chàng cũng sẽ giả từ kiếp cô độc.Sẽ về Nha Trang cưới vợ nhí...đã ha !Cô vợ bé tí ti vậy không biết...mần chi được vậy ta ? thiệt ngày anh 22 tuổi em mới vừa chào đời...nay anh đà bốn mấy ta mới cưới nhau thôi...Rồi anh 60 tuổi em vẫn còn phơi phới...

Đừng giận mình Luân Vũ nhé ! bữa hôm trên facebook chat với bạn ,Mưa có đặt vấn đề ,sợ rằng cô bé đó chỉ có thể chia vui cùng bạn ,lại không thể xẻ nhọc nhằn. Bạn chưa bao giờ lập gia đình nên chưa hiểu hết điều mình nói. Mình đã thâm niên 17 năm trường rồi bạn ơi ! ngọt bùi cay đắng ta nếm đủ , biết quá nhiều rồi còn gì. Tình yêu chỉ đẹp lúc ban đầu , khi bước vào hôn nhân sẽ tụt lại hàng thứ yếu.Không có gì quan trọng hơn là sự chia xẻ cảm thông đồng điệu .Cũng là Đinh Mùi mà sao ông khờ câm vậy không biết ? Nhan sắc của người con gái cũng mong manh chóng vánh như hàng cây đang trút lá ngoài kia .Tánh ông xưa nay có ai hiểu hơn tui được , Luân Vũ nhút nhát ủy mị như con gái , lại ít nói kín đáo, thích suy gẫm nhiều hơn là đối thoại. Nhiều lúc nói chuyện với ông mà tui cảm tưởng như mình là chị hai nói chuyện cùng cậu bé vậy. Người gì mà ngố , nói chi cũng cười trừ ,tức cành hông. Nữa có bị vợ nhí ăn hiếp ,đừng làm rộn tui hà ! Không vấn kế đâu ,cho chết - ham vợ nhí.

Sáng nay Mưa làm siêng chút xíu , dậy sớm chút ghé trang Bùi thị Xuân để lại vài bài thơ nho nhỏ cho các bạn đó ! bộ Luân Vũ nhớ thơ tui lắm sao?
Vừa vắng người ta có vài tuần thôi là kêu rầm nhặng xị .Người ta còn nhiều việc phải làm mà , quỡn đâu lo post thơ cho ông đọc .Xí...! thấy ghét. Còn không lo mà họa thơ tui cho hay ,ở đó mà ấm ớ. Mai mốt ông rước vợ qua bên này , hổng chừng còn hông được phép đọc thơ tui nữa đó !

Sao đàn ông con trai mấy ông sợ vợ dữ vậy ? Vợ , chứ đâu phải má , ông nào ông nấy cứ lấp ló như con chuột nhắt , rầu mấy ông ghê !

Coi Mưa nè , ngon lành hông ? chồng Mưa cũng thuộc loại bảnh trai chứ bộ.
Vậy mà cưng Mưa số dách.Ông bà mình nói con người ta hơn nhau ở cái đức. Mưa tôi lúc nào cũng ngoan hiền , có bao giờ lấn lướt ai đâu. Có sao nói vậy người ơi , không hề biết xảo trá là chi. Bởi vậy tha hồ mà hưởng phước , mỗi tội nghèo...nghèo nhứt lớp mình ,nghèo nhứt Bolsa luôn...hahaha... Ta nghèo nhưng ta rất vui , cả đời chẳng sợ trộm cắp.
Ta xấu gái nên chẳng sợ ai gạt tình. Ta vô tư nên chẳng bao giờ mất hy vọng. Càng già lại càng thấy mình phúc hậu nữa nè ! hihihi...

Trường làng tôi,hai gian lá đơn sơ ,che trên miếng sân vuông mơ màng.Trường làng tôi không giây phút tôi quên ,nơi sống bao kỷ niệm ngày xanh.Nơi sống bao mái đầu xanh màu.Đời vui như bao lá xanh ,lá xanh...


Nói nhỏ cái này với Luân Vũ nha ! hồi xưa tui cũng mết ông dữ lắm đó. Ai biểu ông đẹp trai...con trai mà cặp mắt cứ ướt rượt...mơ huyền mờ.Nhưng tui cũng giận ông lắm ,ham chơi hơn học.Cũng may mà tui có anh H.bản lãnh hơn ông nhiều ,so với anh H. ông còn thò lò mũi xanh...khà khà.
Nói ra điều này coi như món quà tặng ông trước khi cưới vợ đó nha !
Tiếng đàn của ông thì nhứt thiên hạ , sau này tui cũng từng hát với nhiều tay đàn , gần đây thì không còn cơ hội nữa , chỉ là karaoke thôi.Trong lòng của Mưa tiếng đàn của Luân Vũ là mượt nhứt, cũng như trong lòng ông , thơ của Mưa là cute nhứt , vậy thôi !

Hy vọng là tiếng đàn của ông và dòng thơ của tui cứ mãi mãi tự nhiên và trong sáng như tình bạn của bọn mình , quý giá thay , gần 30 chục năm ,ít sao ?

Mai Chân !không được ghen với Mưa đâu nha , bởi vì bồ dữ như bà chằn lửa vậy. Mấy anh con trai lớp mình gặp bồ cứ như gặp thái hậu Dương Vân Nga. Ai biểu? con gái chi mà sắc sảo quá ! chỉ có Mưa là hiểu bồ nhứt thảy, bồ chỉ ngầu nơi khóe môi thôi , còn tâm lành như bụt vậy. Nếu không sao tụi mình còn gắn bó đến bây giờ?

Nhân đây mình cũng có vài lời cảm ơn chân tình của Mai Chân dành cho các bạn bè còn lại bên VN nhé ! cũng may mà lớp mình có một đại gia tâm từ bi như bồ, nghèo như mình - chỉ có cái miệng hô hào là giỏi thôi.

Cảm ơn tất cả mọi sự đóng góp của Mai Chân dành cho bạn bè , cũng như của tất cả các bạn dành cho Bùi thị Xuân yêu dấu . Mãi mãi ,Trường Làng Tôi là nhạc hiệu trong lòng bọn mình nhé. Nào ,các bạn hãy cùng Mưa hợp ca thêm một lần nữa nào ! Hát cho thật to lên và phải nhịp nhàng mới đúng.


Trường làng tôi nay vang tiếng ê a,nay in bóng bao em nô đùa
Trường làng tôi không giây phút tôi quên,dù cách xa muôn trùng
trường ơi !
 
Tùy bút Mưa phố núi 04092011




<bài viết được chỉnh sửa lúc 05.01.2012 13:22:01 bởi mưa

Thứ Ba, 26 tháng 3, 2013

Tùy bút - NHƯ ĐÓA TRÀ MI

 

Trà Mi vừa 13 tuổi, cái tuổi vừa mới chớm trở thành con gái, vừa từ giả những ngây ngô khờ khạo. Dậy thì xuân ! Em như một nụ hoa chưa vội khoe sắc hương, còn ngậm nhiều ẩn chứa. Cái tuổi đã bắt đầu thắc mắc, để tâm đến mọi diễn biến chung quanh mình. Em chững chạc như một cô gái đã 15 hay 16. Em là bé ngoan nhất nhà của mẹ, nhất lớp và có thể một trong những bé ngoan nhất trường. Vừa học xong lớp năm, em được bằng khen danh dự của ngài tổng thống Obama. Khi vào lớp sáu em đã tình nguyện học thêm ngôn ngữ của người câm điếc để giúp đỡ cho hai bạn bị khuyết tật câm điếc trong trường. Hai năm liền 2009 và 2010 em đoạt giải Top Talent tại trường Wesminster music tại thành phố Wesminter về dương cầm. Em thông thạo cả Anh lẫn Việt ngữ. Khi em học lớp hai đã nổi tiếng trong trường vì một bài văn viết cho mẹ nhân Mother day. Lên lớp bốn một bài văn viết về sự tưởng tượng cho ngành vật lý do em viết, đã được đội văn nghệ của city chuyển thể thành kịch ngắn và biểu diễn khắp quận hạt Orange
Em là niềm tự hào của gia đình. Đôi khi em không dấu được niềm kiêu hãnh !
-Mẹ ơi ! các bạn rất thích tên của con.Sao mẹ lại đặt tên con là Trà Mi hở mẹ?
-Vì mẹ mong con xinh tươi như một đóa Trà mi.
-Vậy nó là hoa gì ,sao mẹ lại thích?
-Là hoa Camellia đó con !
-Ô con biết rồi ,là hai bụi hoa thiệt đẹp bên hông nhà mình chứ gì !
-Đúng rồi đó bé !
-Vậy mẹ sanh con trước, hay trồng Camellia trước?

Chà ! Bé lại bắt mẹ ngược dòng ký ức nữa rồi.Trước tiên mẹ cần phải nhắc đến tên gọi Trà mi đã. Thực ra khi sanh bé, mẹ nhớ đến hoa Trà mi của phố núi. Hoa này chỉ có duy nhất một màu trắng thôi. Đầu tiên dân cư phố núi chỉ gọi là hoa trà, vì nó là loại hoa được dùng để ướp hương cho trà. Hoa này rất giống hoa hồng, lá cũng giống, thân chỉ có ít gai nhỏ, hương thơm của nó rất lạ chỉ nhẹ nhàng thoang thoảng như hoa Lài hoặc Ngọc lan nhưng ngọt ngào hơn. Đặc biệt vào ban đêm, chỉ cần đứng nơi cuối gió, mùi hương của nó lan tỏa theo sương đêm có thể lảm cho ai đó thao thức suốt canh thâu.

Trà mi là cách gọi vương giả kiểu Huế. Loại hoa này phải trồng trong chậu kiểng, ít nắng ít gió để hoa lâu tàn không bị phai sắc. Người ta có thể tìm thấy hoa này ở khắp nơi, nhưng trong ký ức mẹ,bé ơi ! Chỉ có hoa Trà vùng cao nguyên là thơm nhất ,vì nó ấp ủ sương trời và gió núi.

Trà mi hay Camellia ở Mỹ có thể cùng loài nhưng khác giống, vì không thấy có mùi thơm, lại có đủ màu sặc sỡ. Thân cây có thể to lớn hơn, không gai.Hoa có thể đơn hoặc kép (nhiều cánh )nhưng rất mong manh dễ rụng, không chịu được nắng gió.Dẫu vậy thân và lá lại đẹp hơn rất nhiều ! Có nhiều nghệ nhân uốn giống này theo kiểu bonsai, thật tuyệt vời. Vài người bạn bảo tôi trong nam gọi là hoa Phù Dung, không biết có đúng không? Tôi rất sợ cái câu : phù dung sớm nở tối tàn.Bởi tôi là kẻ thương hoa tiếc ngọc. Một lần tôi theo chị bạn vào thăm một ngôi chùa nhỏ ở vùng Little Saigon. Tôi thấy trong chùa đó có một chậu kiểng rất giống với Trà mi ở phố núi.Tôi hỏi thăm thầy trụ trì ,thầy bảo đó là hoa Mẫu đơn. Nghi ngờ về cách gọi tên, tôi vào thư viện tra sách vở. Mẫu đơn là theo cách gọi Mudan của người Trung Hoa. Là một loại hoa rất to gần giống với hoa thược dược. Lá cũng rất to, chỉ mọc trên núi cao vùng lạnh ,là chúa tể các loài hoa.

Trở lại với Trà Mi của mẹ, con chỉ là hoa Trà nơi phố núi. Một loài hoa biết hứng sương sớm nắng trong, nên hương sắc lúc nào cũng dịu dàng đằm thắm, nhưng không thiếu nhiệt tình đam mê đâu con nhé ! Giống như bé của mẹ vậy

Khi chọn mua căn nhà này, mẹ có lẽ đã bị thu hút bởi hai bụi Camellia bên hông nhà, hơn là vẻ đồ sộ cũ kỷ của căn nhà này.
Suỵt ! Bí mật này chỉ nói riêng với bé, đừng để bố biết nhé con. Bố lúc nào cũng cho rằng mẹ chỉ biết xử sự theo cảm tính, rất đàn bà. Dĩ nhiên rồi ! Mẹ được ra đời trong cung bảo bình mà.Mẹ có thể chết vì những vẻ đẹp bất chợt. Hay nói cách khác hơn là loại người nghệ sĩ tính, sống bằng cảm xúc và tư duy hơn là những đòi hỏi vậy chất.

Khi dọn vào nhà này bé mới có 2 tuổi thôi !
Mẹ đã đặt cây dương cầm của con cạnh cửa sổ, để mỗi khi chơi đàn con có thể ngắm hoa .
-Mẹ ơi, nhưng con vẫn ngưởi được hương thơm mà ! Mùi hương cứ nhè nhẹ...lâng lâng...
-Đó là hương thơm của Nguyệt Quế ! bé không thấy chậu kiểng thật to, mẹ đặt giữa hai gốc Trà mi sao?
-Mẹ...này ! vậy mà con cứ tưởng hương thơm đó là của Trà mi...của con
-Cứ cho là vậy đi ! đâu cần phải tưởng...Đó là sự hỗ trợ rất hài hòa, Trà mi khoe sắc, Nguyệt Quế trợ hương.Tự một mình Nguyệt Quế dù rất thơm, nhưng ít ai để ý vì kém sắc. Bé không thích như vậy sao ? Đối với mẹ hoa đẹp cần cả hương lẫn sắc.
Mẹ ước mong bé của mẹ mãi mãi tỏa sắc hương, xinh tươi như tên con vậy. Bé yêu của mẹ nghĩ sao ?

Bé của tôi cúi đầu bẽn lẽn không thèm trả lời. Bé ngồi xuống bên cây dương cầm. Bàn tay nhỏ thon dài lả lướt nhảy múa trên những phím đàn...Bé vừa dạo khúc Fur Elise của Bethoveen.Một bản nhạc mà bé biết chắc chắn sẽ làm mẹ hài lòng.

Ông Mỹ sát cạnh nhà tôi, vì yêu thích hai bụi Trà mi của tôi. Ông cũng trồng bên hông nhà ông một hàng sáu bụi Trà mi nữa.
Ông xen kẽ đỏ - trắng - tím trông thật vui mắt. Bây giờ mảnh vườn con xen kẽ nhà tôi và nhà ông trở thành một ngõ hoa nho nhỏ xinh xinh. Trong nắng sớm gió xuân hanh nhẹ, những đóa Trà mi rực rỡ của tôi và của ông như đang chuyện trò, tình tự.
Tôi ước chi có thể hiểu được chúng đang nói gì ? Tôi chắc loài hoa cũng có ngôn ngữ riêng của nó, cũng như chúng ta, những con người vẫn có ngôn ngữ riêng của từng loại.

Trà Mi ngoan, lúc nào con cũng châu môi bĩu miệng, bảo mẹ không thương con, không làm bài thơ nào dành riêng cho con.
Có chứ ! Cả trang thơ cổ tích của mẹ, đâu đó cũng thấp thoáng bóng hình con mà ! Phải đọc bài viết này của mẹ bằng tiếng Việt nguyên thủy, con nhé. Đừng bấm Google translate, sẽ phai nhạt bớt hương sắc của Trà mi đi mất. Đọc xong, hãy đến phòng mẹ, cho mẹ một nụ hôn tạm biệt trước khi đi ngủ nghe con !

Đây ! chút quà của mẹ dành cho ngày sinh nhật của con ! Trà Mi yêu dấu.

Tùy bút Mưa phố núi 13082011




hoa Trà Mi -CAMELLIA Ở Mỹ



hoa Trà Mi phố núi




    
    

Chủ Nhật, 10 tháng 2, 2013

tùy bút - TẾT MƯA





Tết...Mưa
 


Năm nay tết sớm, trời Cali lạnh kinh hồn, mưa phùn gió bấc bủa giăng. Cái rét sao cứ căm căm cứa vào da thịt. Xưa nay, ai cũng bảo thời tiết Cali đẹp nhất ôn hòa nhất . Riêng năm nay thì không phải rồi. Bắt đầu từ mùa thu cái lạnh đã ùa về, tôi còn trẻ còn khỏe mạnh mà chịu còn không thấu , làm sao các cụ chịu nổi ?

Mấy đứa bé nhà tôi cứ sụt sùi sổ mũi. Mỗi sáng khoảng 7 giờ, khi cái lạnh còn đang buốt nhói. Tôi vẫn đang say sưa trong chăn ấm nệm êm thì các bé phải dậy sửa soạn đi học. Tôi lười lắm đặc biệt vào mùa đông, ít khi tôi bò ra khỏi đống chăn nệm trước 8 giờ 30. Ngày nào cũng như ngày nào , trong lúc mắt còn nhắm tịt trên giường tôi cứ dặn với theo các con :

- Trời lạnh lắm đó nghe , mặc ấm vào con ơi !

Con tôi đứa nào cũng giống tôi, điệu ơi là điệu. Vậy mà cứ bị bó rọ qua mấy lần áo trông rất tức cười. Các cháu cũng ngoan ơi là ngoan. Trước khi ra khỏi nhà các bé không quên ghé lại bên giường tôi để chào tạm biệt mẹ. Và cái chính là để bà mẹ lười nhưng xí xọn lẻ sự là tôi, kiểm tra lần cuối xem các cô nàng tuổi teen của tôi có đàng hoàng chỉnh tề, giày vớ áo mũ không ?

Chợ tết được bày bán trước cửa Phước Lộc Thọ (là khu thương xá riêng của người Việt ) năm nào cũng thế rất vui nhộn. Năm nay có lẻ vì quá lạnh mà kém phần rộn rịp. Tôi không rõ các bạn ở tiểu bang khác đón tết như thế nào ? Riêng chúng tôi sống ở ngay tiểu khu Sài Gòn này, chúng tôi sửa soạn ăn tết kỷ lắm. Chắc cũng không kém bên nhà đâu ! Có khi còn thoải mái hơn ấy chứ.

Thịt heo tươi rói, gà vịt sống mua tận lò. Bánh chưng bánh tét thôi thì ê hề nóng hổi ra lò mỗi ngày, giá cả đủ hạng, đủ loại. So với đồng lương căn bản, thực phẩm ở đây rất rẻ. Ai ai cũng có thể sắm cho mình một cái tết rất đầy đủ.

Nếu phải tiết kiệm, bạn có thể mua hàng sản xuất ở Việt Nam, giá rẻ, mẫu mã lại rất đẹp. Gia đình tôi cố gắng mua thực phẩm sản xuất tại đây, rất ngon, rất mới. Chẳng hạn bánh tét, củ kiệu, dưa món ...ở Van bakery. Các loại mức ở lò Đông Hưng Viên. Bánh chưng và các loại giò chả ở Nguyên Hương. Lạp xưởng tươi hiệu Quang Tran. Thịt chà bông chính hiệu Bảo hiên rồng vàng...vv. Giá cả có đắc đỏ hơn nhưng chúng tôi yên tâm mà ăn không sợ độc, đảm bảo vệ sinh.

Nhân đây tôi cũng xin giới thiệu vài món ăn chơi rất ngon, chỉ có ở vùng Little Sài Gòn này. Có bạn nào về chơi tiện thử nhé !

* Cà phê Pháp ở quán LiLi Bakery ngon tuyệt, hương vị cà phê thơm ngon đậm đà, trà lài thơm hảo hạng, các loại bánh Pháp rất thơm ngon.

* Nem nướng Prodard, tôi đã về Nha Trang ăn nem nướng Ninh Hòa, nem nướng ngã sáu Phù Đổng Sài Gòn. Có lẻ nem Prodard đặc biệt hơn ở chén nước chấm, và do khi quyết nem không pha nhiều hóa chất.

* Bánh mì thịt Cali ( ổ dài ) vừa ngon vừa rẻ.

*Bánh chưng, chả chiên kẹp bánh dầy Nguyên Hương.

* Vịt quay kiểu Bắc Kinh tiệm Liên Hoa ( ít mỡ ).

* Heo quay sữa Bolsa barbecure (da rất giòn để cả ngày vẫn ngon ).

* Các món Huế - bún bò, cơm hến Hương Giang .

* Các loại xôi chè Hiển Khánh.

* Van bakery vào dịp tết có bán hai thứ mà tôi không bao giờ bỏ qua, giò gà đông cô ( giống như chả lụa nhưng làm bằng thịt gà trộn nấm đông cô ) và dưa món kim chi kiểu VN (giống dưa món nhưng ít mặn, hơi chua chua cay cay )

Tôi có chị bạn vừa đi Hà Nội sau Noel, vừa trở lại Mỹ hôm 28 tết. Chị phone cho tôi chúc tết, tôi rất ngạc nhiên hỏi chị

- Sao không ở lại bên nhà ăn tết thêm vài hôm hẳng qua ?

- Giời ơi, vé mình đã book thì cứ về cho khỏe. Hà Nội giờ đắt đỏ có khỉ khô gì. Tới bữa ăn thì phải ăn thôi nhưng lo lắm em ạ, toàn chất độc. Còn hoa hả, đắt lắm cơ !

Tôi hỏi chị đi chơi có vui không ?

Chị bảo : Khỉ gió ! Ông bố già rồi phải về thăm cho ông vui . Khổ lắm năm nào cũng về , phát chán !

Xem phim phóng sự tết trên ti vi về chợ hoa Nguyễn Huệ Sài Gòn, Hà Nội, Đà Lạt ...Tôi thấy Cali có những loại hoa quý hiếm của Đà Lạt, mà giá cả thì rẻ hơn nhiều .







Mỗi ngày trước khi đi làm, tôi tạt qua chợ hoa để ngắm cho thỏa thích. Chiều tan sở mới ghé lại để mua, đôi khi cũng thích mặc cả tí chút. Thường đồng bào ở đây không nói thách, nói sao bán vậy. Tôi rất thích tán chuyện, nịnh khéo tí thế nào cũng được bớt 5,3 đồng dể dàng. Ngày nào tôi cũng có mặt, ngắm nhiều hơn mua. Một năm có một lần, tội gì bỏ qua cơ hội giúp mình giúp người cùng nhau vui tết.

Tôi rất mê hoa và thích sưu tầm đủ loại hoa, đủ màu sắc. Nhưng tôi rất lười chăm sóc hoa. Mai - Lan -Cúc - Trúc - Đào thứ gì tôi cũng có. Cứ mua về chưng tết đến khi hoa tàn đã có ông xã đem ra sau vườn trồng. Mười chậu trồng xuống đất may ra có ba chậu còn sống đến năm sau. Một trong ba chậu đó mà ra được hoa trở lại thì anh xã nhà tôi vui hơn cả tết. Mấy chậu hoa của anh chăm sóc dẫu có ra hoa trở lại nhưng trông rất thảm, không thể gọi là hoa tết được.Tôi mê hoa bao nhiêu thì xã tôi khổ bấy nhiêu. Bởi anh có tật hà tiện không vứt bỏ thứ gì. Mảnh đất chung quanh nhà tôi nho nhỏ, chỉ ưu tiên trồng hoa. Hết đất thì trồng trong chậu.

Nghe dự báo thời tiết, biết là mưa vào mấy ngày tết nên cô em tôi rất lanh lẹ sắp đặt tiệc tất niên vào tối thứ bảy. Em gái tôi rất thích nấu nướng nên hay bày tiệc tùng tại nhà cô ấy thường xuyên. Cả hai vợ chồng đều trẻ, rất ham vui và hiếu khách, cũng rất thích chưng diện nhà cửa đón tiếp khách. Năm nay cô đãi toàn những món ruột của vợ chồng tôi : bún bò Huế, hến xúc bánh tráng, cánh gà chiên nước mắm và ...chè Thái. Cô mời cả hai bên vợ chồng nhập chung cho vui chừng hai mươi mấy người.

Ăn xong đám con nít thì chơi game , đánh bóng bàn. Xồn xồn cỡ tôi thì hát Karaoke. Hai bà xui tha hồ tán dóc kể bịnh khoe bác sĩ. Ai chưa mệt rủ nhau đi chợ tết đêm. Càng về đêm chợ càng đông vui mới lạ, chơi chán trở về ăn tiếp hiệp hai. Trong lúc chờ hát, nhâm nhi mứt sen trần kiểu Huế, hạt sen vừa bùi vừa ngọt thơm trong miệng. Mứt gừng dẻo cay cay, mứt dừa non thơm nồng béo ngậy. Đặc biệt có thêm mấy phong bánh bía sầu riêng của ai đó mới đem từ miền tây VN qua. Tu thêm tách trà xanh pha đặc, cha ! Đã quá trời đã luôn, ấm bụng - đầy hương vị quê nhà .

Thường mọi năm, đêm giao thừa chúng tôi rủ nhau đi chùa. Có khi cao hứng đi liên tục ba ngôi chùa, về đến nhà 2-3 giờ sáng . Năm nay phần trời quá lạnh, phần cậu út tử của tôi bị bịnh, tôi muốn ở nhà với con. Cả nhà cùng quyết định ở nhà cùng mẹ con tôi xem tivi, chương trình ca nhạc đón xuân truyền hình trực tiếp từ các ngôi chùa. Chùa nào cũng hay hết, xem cho tới khi chùa Huệ Quang đốt pháo đón giao thừa rồi đi ngủ.





Sáng nay mồng một tết, mưa lâm râm đâu từ trong đêm. Chẳng thấy bóng mặt trời u ám lạnh lẽo quá ! Nhà bên đốt pháo đì đùng nghe vui tai, pháo pin mà nổ giòn hơn pháo thiệt. Tôi lái xe đi làm trời cứ mưa lất phất làm tôi nhớ Pleiku gì đâu. Vào đến sở thấy ai nấy đều diện áo đỏ, chỉ có tôi là áo hồng. Thứ hai mồng một tết, dẫu phải đi làm nhưng trong lòng chúng tôi rất vui. Giờ ăn mấy chị lấy máy ra chụp hình làm kỷ niệm. Chúng tôi bày đồ ra ăn chung, đứa nào cũng ăn giống nhau thôi... thịt kho dưa giá, bánh chưng bánh tét...Tôi đãi mỗi người một ly chè đậu ba màu kèm bánh lọt mua ở Hiển Khánh

- Nè, em mời mọi người chè ba màu - nghĩa là Phước - Lộc -Thọ , kèm bánh lọt nghĩa là vạn thông trót lọt nha .

- Còn nước dừa là gì vậy nhỏ ?

- Nước dừa ? Tôi suy nghĩ rất nhanh ...À, nghĩa là tiền vô như nước ...dừa ... đủ sài ...

hehehe...hahaha...hihihi !

Chúng tôi cười giòn như pháo nổ ...át cả tiếng mưa rơi.

Càng về chiều trời càng mưa tầm tả, mưa rất lớn. Lái xe trong mưa rất nguy hiểm, tôi chỉ dám chạy 55 dặm /giờ.

Chưa tới 5 giờ chiều, mà trời đã sụp tối rất nhanh. Tôi lục tìm CD " XUÂN TRONG KỶ NIỆM " để nghe các người đẹp của Paris by night hát bài " Ly rượu mừng ".

Ông trời tệ thật, Tết mà ...mưa !






Ừ, thây kệ ông đi ! Thích mưa cứ mưa. Trong lòng chúng tôi cứ tết. Tết của riêng người Việt chúng tôi, tết của mọi nhà, Tết của cả dân tộc tôi ! Đúng là năm Nhâm Thìn mà, mưa như trút nước .




Mồng một tết Nhâm Thìn - Mưa phố núi 

Chủ Nhật, 27 tháng 1, 2013

văn - NGHỆ NHÂN

 
Phải ! anh chính là một nghệ nhân trong suy nghĩ của riêng tôi .
Tôi không ngờ ở thế kỷ 21 này lại còn một hồn thơ kỳ lạ như anh. Một hồn thơ phá cách rất ấn tượng, vừa đọc những bài đầu tiên tôi đã bị choáng. Đọc thêm nữa, lại thấy mình say sưa mê ảo như lạc vào một cõi thiên thai nào đó hư hư thực thực. Anh có nhiều bút danh khác nhau, và ở riêng mỗi trang thơ kỳ lạ tùy theo các bút danh riêng biệt, anh đã xuất nhập những vai diễn gần như không tưởng. Tôi thấy mình như cô bé Alice trong wonderland bước vào khung trời ảo mộng. Anh là ai ? tôi cố tìm và đọc hết những điều anh viết để có thể tìm cho mình một câu trả lời. Rất khó ! bởi anh giống như một con chim chiền chiện bay hết cành này qua cành khác. Tôi thử họa thơ anh, bài đầu tiên cố gắng vắt hết sức lực tư duy, những thứ mà tôi học được khi còn ngồi ghế nhà trường để họa lại thơ anh. Một loại thơ cổ kính như kinh thành Huế, một sự thách đố viễn vông cho tôi. Và điều bất ngờ gây thích thú cho tôi rất nhiều là anh họa lại. Những vần thơ ngớ ngẩn ngốc nghếch của tôi xứng với tầm vóc thơ anh sao ?

Không cần biết nhiều ! tôi cứ lao đầu theo những vần thơ bay nhảy của anh. Anh có thể rất cô đơn cần người để họa, hoặc thấy thích những vần thơ trong sáng tự nhiên của tôi hoặc chỉ đơn giản giải sầu. Mỗi bài thơ tôi họa theo anh thì anh họa lại 3,4 bài ,dĩ nhiên là với những thân phận khác nhau .Không phải anh làm thơ đâu mà là nhả ...thơ, những sợi tơ vàng óng ánh. Có khi anh là một cô gái Huế nhu mì thướt tha, khi làm một lãng tử đa tình. Có khi lại làm một phiến đá ưu tư trầm mặc .Tôi nhận ra nổi đam mê cực kỳ ẩn chứa trong thơ anh. Anh yêu thơ như hơi thở vậy, anh không sống được nếu không được làm thơ. Phải không anh ?

Tôi bị cuốn theo dòng trôi của thơ anh, có lúc tưởng như bị ...đuối vậy. Ảo hay thực ? tôi không còn nhận ra. Trời ơi ! vậy thì tôi là ai ? và anh nữa, anh là ai ?

Trong thi đàn ai cũng ngầm hiểu, chỉ trong thơ mà thôi ! Thơ thuần túy, không có sự lẫn lộn giữa thực hư .Tôn trọng lẫn nhau là tiêu điểm chính, vượt qua khỏi tiêu chuẩn đó thì coi như trật rìa, bị loại . Tôi hiểu chứ ! Nhưng vẫn cứ thắc mắc, anh là ai .Tôi bắt đầu sợ hãi cả chính tôi. Tôi bị mất phương hướng khi bị hút vào dòng thơ kỳ lạ của anh. Mỗi bạn thơ trong thi đàn đều chọn cho mình những hướng đi nhất định. Bạn đọc dường như cũng rất thông minh khi đi tìm những thứ thích hợp với tư duy của họ. Anh làm thơ như nghiệp dĩ ,anh có phong cách riêng của anh ,có thể do tự anh lựa chọn hoặc bị động .Còn tôi chỉ chọn thơ như một thứ hoa lá cành tô điểm cho cuộc sống. Tôi phải giữ lại hồn thơ của tôi, là thứ sẽ nuôi tôi trong suốt phần đời còn lại .

Có lúc tôi thấy anh lả lướt như Xuân Diệu, khi bi ai như Hàn Mặc Tử, có lúc ung dung thâm sâu như Lý Bạch. Dù anh hóa thân thế nào tôi vẫn nhận ra một điều rất thật trong thơ anh. Một nổi cô đơn đau đáu, tê tái tâm hồn. Rất nhiều lẩn tôi bật khóc khi cảm nhận những trăn trở trong anh. Anh có một trái tim bao la chất chứa được những nổi đau của người khác, là người có thể chia xẻ với bạn bè, đồng cảm với họ. Rất thi thoảng bạn bè tạt ngang họa hoặc để lại một vài bài thơ ngẫu hứng. Chợt đến chợt đi như gió thoảng mây trôi. Có những trang thơ bị anh bỏ dở cả năm trời, thiếu vắng nụ cười, nhạt nhòa cảm xúc, thiếu lửa thiếu hương. Anh như một cánh chim phiêu lãng, lầm lũi trong cô đơn, gậm nhấm nỗi đau của mình. Những vần thơ có lúc thật tĩnh, nhưng động - ngợi ca nhưng chát chúa - khát khao để rồi lẫn trốn .Chạy trốn số phận phải không anh ? Tôi đoán cuộc đời anh không may mắn, có thể thân hình anh không được hoàn hảo. Có thể anh có một người vợ đồng sàng dị mộng. Anh chưa hề có một người tình biết tận chung tận thủy, để chia xẻ những khát khao cùng anh. Anh có nhiều bạn bè đồng nghiệp, cái này dường như là một thứ gông cùm xiết chặt anh trong cái nhà tù của danh dự - tự trọng và kiêu hãnh .

Có lúc em thấy chính anh bị mất phương hướng !
Anh quên mất anh là ai ? Anh nhập vai rất xuất thần, rồi lại không biết cách thoát ra khỏi vai diễn đó. Hay anh không muốn rời bỏ nó, cứ muốn níu lấy những khát khao tàn héo.
Anh ơi ! anh là ai ?
Anh đã cho cuộc đời này quá nhiều. Anh đã làm một nhạc công thổi những cung trầm bổng, như một họa sĩ phác họa những bức tranh đời đầy màu sắc. Một con ve sầu khản cổ rên rỉ suốt mùa hè, để một ngày gục chết dưới gốc phượng già nua. Còn lại gì cho riêng mình không anh ? Hãy giữ lại một chút cho riêng mình anh nhé ! Một chút nữa cho em, em rất muốn được một lần xoa dịu nổi đau của anh, được làm bạn tri thơ cùng anh, chia xẻ nổi đam mê nghiệt ngã như những con thiêu thân lao vào ánh đèn. Em mới chỉ là một ngôi sao nhỏ bé le lói cuối trời xa, cần lắm thứ ánh sáng dịu vợi tỏa từ anh - Một vì sao Khuê lấp lánh .

Mưa phố núi 7082011

Thứ Hai, 14 tháng 1, 2013

tùy bút - BỜ VAI ĐIỂM TỰA








tranh Sergey Smirnov


Mất cha rất sớm, tôi thấy mình chông chênh giữa cuộc đời. Cũng không có anh trai bên cạnh, tôi thích nương tựa vào cậu vào chú. Cậu thương tôi lắm nhưng rất nghiêm, tôi không dám lại gần. Chú cưng chiều tôi nhưng tánh tình xốc nổi, chú thường làm tôi đau vì những trò nghịch ngợm. 

Rồi những ông cậu ông chú cũng lần lượt đi lấy vợ. Tôi tìm cảm giác an toàn ở những người bạn, người đàn ông nhiều tuổi hơn mình. Tôi tránh né những cậu bé non choẹt miệng còn hơi sữa, ngu ngơ chập chững.